Năm 1973, vợ chồng ông đón con trai chào đời. Bức ảnh gia đình hiếm hoi của nghệ sĩ Mã Đức Hoa. Cuộc sống của gia đình nghệ sĩ Mã Đức Hoa trôi qua êm ấm cho đến đầu năm 1984, bà hầu Ngọc Mẫn bất ngờ gặp tai nạn nghiêm trọng. Lúc này, Mã Đức Hoa đang chuẩn bị
Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ cố gắng thay đổi. Cô ấy đã thực hiện một số thay đổi, nhưng đối với tôi, ngọn lửa đã tắt. Tôi không thể nối lại tình cảm của mình với cô ấy. Tại thời điểm này trong cuộc đời, tôi thà rằng chúng tôi là bạn bè, còn hơn cố gắng
Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm mở đầu bằng cảnh Thẩm Tây Lăng đi "bắt gian" chồng mình, Triển Dịch Minh. Nhưng một motif khác lạ ở đây, Triển Dịch Minh không phải tra nam phụ mà lại là nhân vật nam chính xuyên suốt bộ truyện.
Bạn đang đọc bộ truyện Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm của Lục Xu tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Lục Xu, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn.
Ngày 9/3/1796, Napoleon Bonaparte, vị tướng tài danh sau này trở thành Hoàng đế Pháp, làm lễ cưới Josephine de Beauharnais, góa phụ đã có 2 con và hơn ông 6 tuổi. Đây là cuộc hôn nhân đầu tiên, nhiều ngang trái khiến Napoleon phải day dứt đến tận khi trút hơi thở cuối cùng. Mới
Sự thật về cuộc hôn nhân của Công nương Diana: Thực chất cũng từng vô cùng ngọt ngào lãng mạn khác hẳn suy nghĩ của nhiều người. Ngay ngày đầu năm mới 2021, nhà Meghan Markle đã làm bùng nổ truyền thông bằng tấm hình Công nương Diana khi ra mắt trang web riêng. Công nương
Trong cuộc đời mình, minh tinh mắt tím đã đi qua 8 cuộc hôn nhân. International Version . Video; từ trước vụ tai nạn nhiều năm, hai người đã rất thân thiết, đã cùng nhau xuất hiện trong nhiều bộ phim, cũng đã nhiều lần, Taylor dùng sức ảnh hưởng của mình để kiếm vai cho
Bk2L. Thẩm Tây Lăng sờ sờ túi của mình, lúc này mới phát hiện ra lúc ra cửa còn không mang điện thoại di động. Đầu óc cũng tỉnh táo hơn, lúc cô ra cửa thấy điện thoại không còn pin, liền để điện thoại ở trong phòng sạc pin, sau cũng không chú ý. Cô lấy chìa khóa ra, mở cửa trước, bật tất cả đèn lên, lầu trên lầu dưới có vẻ sáng rỡ khác thường, một mảnh sáng có thể khiến cô có cảm giác an lên tầng, lấy điện thoại, sau đó mở chóng vào phần danh bạ, gọi số điện thoại của Hạ Ngôn. Hạ Ngôn vừa nghe được điện thoại của cô, không thể không oán giận cô thế nào lại vào lúc này tắt máy, buổi chiều An An có điểm khác thường, đến buổi tối thì cả người không thoải mái, khiến hai ông bà sợ gần chết, gọi điện cho cô thì cô tắt máy, không thể làm gì khác hơn là gọi cho Triển Dịch Tây Lăng dĩ nhiên là gấp gáp, vừa đi vừa tắt đèn, muốn lập tức chạy giờ Hạ Ngôn lại nhẹ nhàng rồi, chỉ nói hiện tại do thời tiết qua nóng, giờ còn đnag truyền nước biển, bác sĩ cũng bảo là không còn gì đáng lo ngại Tây Lăng hỏi địa chỉ rõ ràng, chạy cô tới, Hạ Ngôn và Thẩm Sơ Văn đều ở ngoài phòng bệnh. Vốn chỉ định truyền nước biển xong rồi về, nhưng Triển Dịch Minh không yên tâm, lại bảo ở lại bệnh viện 1 ngày nữa, kiểm tra chắc chắn mới Ngôn chỉ chỉ bên trong với Thẩm Tây Tây Lăng đẩy cửa vào, thấy tư thế ngồi kì lạ của Triển Dịch Minh trên giường bệnh, mà Triển Hiểu An nửa nằm lên người Triển Dịch Minh. Mắt của cô bé nửa mở nửa híp, bộ dạng ngủ mà không ngủ, mà tay nhỏ bé của bé bị chích một cây kim. Chỉ là như vậy thôi, Thẩm Tây Lăng liền cảm thấy mình như bị cái gì đấy đâm Triển Dịch Minh thấy cô đi vào thì chỉ liếc nhìn cô một cái, căn bản không quan tâm tới cô. Thẩm Tây Lăng cũng không muốn nói cái gì với anh, nhưng nhìn con gái từ từ trợn to mắt nhìn cô, từ từ đi tới, khom người, vuốt mặt con gái, “Bây giờ An An cảm giác thế nào? Có khó chịu nữa không?”Triển Hiểu An hất mặt, qua mấy giây lại quay lại, “Mẹ thật đáng ghét, đi du lịch cũng không thèm đưa con đi.”Nghe được lời nói của Triển Hiểu An, Triển Dịch Minh liền để Triển Hiểu An đứng thẳng, nhìn vào Thẩm Tây Lăng, “Em đi một mình sao?”. Hỏi xong rồi, anh không biết lại nghĩ tới cái gì, lộ ra nụ cười tự Tây Lăng cũng không để ý tới anh, liền ôm An An vào trong ngực, “Mẹ đi tới chỗ mà đường không dễ đi, cũng không có gì thú vị lắm, An An đi sẽ thấy chán. Chờ An An lớn rồi, mẹ sẽ dẫn con đi tới nhiều nơi để vui chơi nhé.” Nói xong lại chạm vào cái mũi nhỏ của An An, “Cho nên An An phải lớn lên khỏe mạnh, không được ốm yếu nhiều.”Triển Hiểu An nhìn mẹ, sau đó gật đầu thật nhanh một thấy bình truyền dịch gần hết, Thẩm Tây Lăng đi tới nhấn vào nút đầu giường, một lát sau y tá liền chạy tới rút kim tiêm ra.“An An vừa rồi bị kim chích vào thế có khóc không?” Thẩm Tây Lăng hạ thấp y tá kia mở miệng trước, “Con gái cô rất ngoan ngoãn, không khóc chút nào! Không giống như mấy đứa bình thường, vừa lấy kim ra thì bắt đầu khóc lớn lên…..”Lúc này Thẩm Tây Lăng mới dùng vẻ mặt tán thưởng nhìn Triển Hiểu An, “An An nhà chúng ta thật là ngoan.”Triển Hiểu An được khen, tâm tình vui vẻ hẳn lên, cười vì phải ở chỗ này cả đêm, Thẩm Tây Lăng đi ra ngoài trước để Hạ Ngôn và Thẩm Sơ Văn về nhà, hôm nay cô ở đây chăm An An, ngày mai sẽ về ngày này, mặc dù Thẩm Tây Lăng nói đi du lịch, không ở nhà, nhưng Triển Dịch Minh cũng không chủ động gọi điện thoại tới. Hạ Ngôn vừa nghĩ lại cảm thấy có gì không đúng, lập tức muốn kéo Thẩm Tây Lăng ra một chỗ hỏi cho ra nhẽ, nhưng Thẩm Sơ Văn lại ở trước mặt Hạ Ngôn dừng lại, không để cho bà ra khỏi bệnh viện, Hạ Ngôn còn trách chồng mình, “Ông kéo tôi ra làm cái gì?”“Bà không thấy vẻ mặt hai vợ chồng nó sao? Coi như bà hỏi thì có thể hỏi ra được cái gì, dù sao chúng nó cũng chỉ nói dối chúng ta. Cũng được. Mọi người đều có cách sống của họ, chúng ta cũng đừng quấy rầy quá nhiều.”Mặc dù nói như vậy, nhưng vẫn có sự lo lắng trong khi Hạ Ngôn và Thẩm Sơ Văn rời đi, Thẩm Tây Lăng mới lại đi vào phòng bệnh. Bây giờ nhìn An An khá hơn rồi, nhưng mặt vẫn hơi thiếu sắc, cô lại đi hỏi bác sĩ, bác sĩ kia cũng chỉ nói là thời tiết bây giờ rất nóng, đã có nhiều đứa trẻ cũng xuất hiện triệu chứng như vậy, vấn đề không lớn, nhưng người lớn nhất định phải chú ý đề phòng trúng gió. Nói qua cũng chỉ bảo Thẩm Tây Lăng về nhà đun chút thuốc thảo mộc lên cho cô bé uống…., Thẩm Tây Lăng nghĩ tới uống thuốc như vậy thì khổ, lập tức hi vọng bác sĩ kê đơn thuốc. Bác sĩ kia lại cười, dĩ nhiên có thể kê đơn, nhưng kì thật không cần phải làm vậy, hơn nữa thuốc ở trong bệnh viện đắt hơn ở ngoài rất nhiều, để cô không phải tốn kém nhiều, cũng nên đi mua ở tiệm thuốc Tây Lăng thấy thái độ của bác sĩ này, còn cảm thấy thú trở lại phòng bệnh thì An An đang kéo đau bụng, Triển Dịch Minh liền bảo Thẩm Tây Lăng trông con, anh đi ra ngoài mua ít thức ăn, cô không lên tiếng, nhưng gật đầu một ngồi ở mép giường, ôm An An ở trong ngực mình, vuốt đầu nhỏ của bé, nhất thời bùi ngùi, “An An, nếu như mẹ và bố không ở cùng nhau, con muốn đi theo ai?”Vừa nói ra, cô mới phát hiện ra mình đã kiên định cái gì đó. Cô không muốn đi nghĩ nhiều rốt cuộc là cái gì để ình trì hoãn việc đó như thế. Toàn bộ những thứ kia không có ý nghĩa gì nữa, cô cũng không muốn suy nghĩ tiếp Triển Dịch Minh muốn làm gì nữa, cô không cân nhắc những điều này là sau khi gặp mặt Hàn Vũ Sắt xong, trong đầu của cô lại xuất hiện một hình ảnh, có lẽ Triển Dịch Minh lâu như vậy không trở về là ở cùng với Hàn Vũ Sắt, có lẽ anh rất quan tâm tới đứa bé kia. Tức giận sao? Tức giận sao? Cô không biết trong lòng mình có cảm xúc gì, cũng không biết mình nên biểu lộ thế nào mới bình thường. Nhưng cô biết, mình không cần sống như thế ôm An An thì cảm xúc thấy tương lai mơ hồ lần nữa lại xuất hiện trong lòng cô, cô không rõ con đường tương lai của mình là gì, không có phương hướng, cô khát vọng trong cuộc sống của mình xuất hiện một ngọn hải đăng, chỉ dẫn hướng mình nên đi Hiểu An ngồi dậy từ trong ngực cô, quan sát vẻ mặt của cô, “Tại sao mẹ với bố lại muốn không ở cùng nhau?”Vấn đề kia đối với đứa bé mà nói, sẽ nghĩ ở với bố hoặc với mẹ như thế dù Triển Hiểu An vẫn còn nhỏ, cũng biết câu trả lời rất thận trọng.“Bởi vì, có lẽ bố con sẽ ở chung một chỗ với một cô, mẹ cũng sẽ ở cùng một chỗ với chú nào đấy.” Cô nhìn Triển Hiểu An, vẫn có chút không đành lòng, nếu như nhiều thứ trước sau không cách nào tránh khỏi, cô không muốn biến thành người lừa ra thì nhiều đứa trẻ vì bố mẹ ly hôn mà trở thành người đi con đường không có lối về, hơn nửa là trở nên quá mức nhạy cảm, bố mẹ cũng không có chỉ dẫn chính của người lớn nên là chuyện của người lớn, không nên đi ép buộc đứa bé tiếp nhận sai lầm của ai đó dẫn tới hôn nhân tan vỡ, nếu là tan vỡ, hai bên đều có nguyên nhân, chỉ là người nào có lỗi nhiều hơn một chút mà Hiểu An nhìn cô, có chút tức giận, đẩy cô một cái, “Mẹ lại muốn đi, phải không?” Trên mặt đầy uất ức, hốc mắt cũng này Thẩm Tây Lăng không đi an ủi con gái, cô ghen tị, cô cũng muốn mình uất ức như vậy rồi khóc, nhưng ai tới an ủi mình đây? Bọn họ chỉ biết nói Thẩm Tây Lăng, em đừng tùy hứng như vậy, em đừng không chịu trách nhiệm như vậy, em đừng ngây thơ như thế…… khóc cũng không có tư Hiểu An thấy mẹ không an ủi bé, lấy tay lau sạch nước mắt của mình, “Mẹ rất hư.”Đúng vẫn còn không đành lòng, lấy ra khăn giấy lau nước mắt An An, “Ừ, mẹ hư thật, cho nên An An đừng học mẹ.”-Triển Dịch Minh mua chút cháo, đã làm nguội, nhưng cũng không lạnh. Anh đi tới, suy nghĩ một chút đưa cháo cho Thẩm Tây Lăng, sau khi cô nhận lấy, tự tay đút cho Triển Hiểu An, chắc hẳn bây giờ đói rồi, Triển Hiểu An cũng ăn hết.“An An no bụng chưa?”. Thẩm Tây Lăng cầm bát Hiểu An lấy tay mẹ, đi sờ bụng nhỏ của mình, căng Tây Lăng không thể nín cười, để hộp cháo sang một bên, bụng của bé cũng đầy, xem ra thật sự no Tây Lăng vốn thấy An An không có gì nguy hiểm nữa, muốn mang bé về nhà,nhưng bây giờ cô bé cũng chẳng muốn làm gì, buồn ngủ rõ ràng, cũng liền dứt suy nhẹ giọng hừ, không được bao lâu thì An An đầu tới cuối, Triển Dịch Minh đứng ở một bên. Bọn họ như những đoạn ngắn của cuộc sống cứng rắn ghét lại với nhau, giữa nhau không có bất kì lời nói hay tình cảm nào, thấy được nhau, nhưng lại giống như đều ở một không gian khác ở bên trong, phương thức chung sống kì lạ, nhưng trước sau vẫn không tìm được cái gì đã phá vỡ điểm buộc khi An An ngủ, Thẩm Tây Lăng đắp chăn lên cho An An. Phòng bệnh có điều hòa, cô tăng nhiệt độ điều hòa lên, còn sợ An An lạnh. Làm xong tất cả, cô mới đi ra sau bệnh viện có nhiều chỗ trống, bây giờ kiến trúc xây dựng theo kiểu xanh hóa, bóng cây cỏ cũng nhiều, đi thêm mấy bước là tới một bồn hoa. Bệnh viên đã xây dựng lâu, hoặc là nói lúc di chuyển cũng không dời mấy cây cổ xưa đi, giờ phút này không ít người ngồi chung một chỗ trò chuyện, không nhìn ra là bệnh nhân hay là người độ buổi tối so với ban ngày thấp hơn nhiều, mặt đất cũng hơi ẩm ướt, khí hậu khác nhau ở từng khu vực cũng không có, còn có gió đêm thổi qua, chính xác là thời cơ tốt để hóng Tây Lăng tìm một chỗ ghế trống, trực tiếp ngồi Dịch Minh đi theo phía sau cô, cô biết kia cô không hiểu được cái gì là “Đến cuối cùng không mài được tính tình.” Là cái dạng gì, nhưng bây giờ biết, phải ở trong đó mới thật sự Dịch Minh ngược lại rất bình thản, “Trở về đi thôi! Anh sẽ coi chừng An An.”Thẩm Tây Lăng nhất thời không mở miệng, cô biết, chỉ cần mình không cãi vã, tự nhiên cùng anh nói chuyện, là có thể làm như không có gì xảy ra, như trước kia vậy, một nhà ba người, dáng vẻ nhìn qua rất đẹp. Lời của anh cũng đơn giản, cô đi về trước, ngày mai anh sẽ đưa An An về. Không thể phủ nhận, anh thật sự là một người bố chí cô đang suy nghĩ, nếu như bọn họ không kết hôn, sẽ thế nào? Hẳn sẽ không tệ như bây giờ, cô không thế tiếp tục chịu đựng sống như thế này, cũng không thể tiếp tục giả vờ đi lấy tư cách là một người đứng xem để đối đãi tất cả, vì sao hai người tách ra liền phải tức giận chứ? Bởi vì đổ lỗi cho người thứ ba, sẽ phẫn nộ. Cũng có thể làm được rất bình thản, vì vậy chia lìa. Bởi vì chia tay,cũng là buông tha chính có suy nghĩ như vậy, nhưng đa số người có cho đó là khảc thường không? Bản thân cô cho rằng như vậy là tốt. Nhưng ít nhất, cô có thể tự nói với mình, thật sự không quan tâm, thật sự không khó chịu. Rốt cuộc cô có thể có một ngày, biến thành dáng vẻ mình từng thích, cho dù cuộc sống không được như ý, cũng có thể thừa nhận mình độc không cần lúc gặp chuyện không may liền gọi cho chị trước tiên, hỏi làm thế nào, gọi cho bố mẹ, hỏi nên làm thế cuộc cô có thể thoát khỏi, có được cách thức mình muốn, cho dù là cô nghĩ Dịch Minh vẫn nhìn cô, cô bình tĩnh được có chút không bình thường, anh nhìn thời gian hiện lên trên điện thoại, “Có chút muộn.”“Nói chuyện một chút đi!” Cô phát ra một tiếng thở dài cực kì nhạt Dịch Minh nhìn cô một hồi, ngồi xuống bên cạnh có thể nghe được tiếng gió bên tai mình, rõ ràng như vậy, cũng làm ình biết rõ quyết định sáng suốt của mình, “Triển Dịch Minh, ly hôn đi!”Mệt mỏi, thật sự mệt của cô nói ra, Triển Dịch Minh cũng không có phản ứng, sắc mặt càng chìm đi, cuối cùng nghiêng người sang nhìn cô, “Đây chính là kết quả sau khi em đi du lịch sao?”Trên thực tế coi như cô đi du lịch về, cũng không có kết quả, có thể khiến cô quyết định thế này là tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày nay. Cô không cách nào tưởng tượng ra có một ngày, cô đưa An An đi ra ngoài, sau đó có một người phụ nữ nâng bụng bự lên. Còn có sinh mệnh của một người khác, luôn không ngừng nhắc nhở cô về cuộc sống khó chịu này. truyện này được edit ở DiễễnđàànLêêQuýýĐôônCô từng thích một nhân vật trong tiểu thuyết, cuối cùng yêu, chỉ vì người đàn ông kia đối với người phụ nữ mình từng yêu bảo phá con đi. Cô không cảm thấy người đàn ông kia có lỗi, một khi có con, thật sự không dứt ra được, vĩnh viễn dính nhau không đời, luôn nói đứa bé vô tội, đứa bé sinh ra liền khiến người khác khổ sở, vậy những người này không vô tội sao?Đó không phải là điểm bộc phát, chỉ là một phần nhỏ. Đó là ngòi nổ, khiến cô cuối cùng có dũng khí nói ra hai chữ Ly hôn’. Nói ra xong, trong lòng trống rỗng, mắt cũng chua xót, cô cho là mình sẽ khóc, nhưng không có.“Có quan trọng không?” Cô nghiêng đầu qua, “Đây chính là điều tôi muốn.”Mệt mỏi, cô đứng dậy, nếu anh muốn cô đi về, vậy thì cô trở lúc đó, Triển Dịch Minh cũng đứng lên, kéo lấy tay cô, “Vậy tại sao đột nhiên nói vào lúc này? Đề cập vào thời điểm này chứ?”Cô thử một chút, không bỏ được anh, bình thản đáp lại anh, “Anh cho rằng vì cái gì thì là cái đó đi! Ly hôn đối với anh mà nói, không có bất kì tổn thất nào.”Anh còn có thể tìm được người phụ nữ dịu dàng tốt hơn cô, có thể nuôi được cả một đám phụ nữ, những người phụ nữ kia sẽ không biết điều giống như cô, sẽ không để anh phiền nói bình thản của cô, khiến anh tức giận, “Cái gì gọi là anh không có bất kì tổn thất nào? A, em bây giờ tới nói cho tôi biết em đang vì tôi sao?”“Ít nhất đối với hai bên chúng ta đều tốt đi!” Cô trầm mặc nói, “Anh có thể tiếp tục cuộc sống của anh, mà tôi cũng có cuộc sống mình muốn.”“Em còn có thể dối trá thế sao. Đỗ Diên Hằng trở lại, em có dũng khí đấu với tôi rồi. Em dám nói trước mặt tôi là em không gặp anh ta sao?” Anh cười cười, “Rốt cuộc em ngây thơ hay là ngu xuẩn đây, em cảm thấy tôi sẽ bỏ qua cho 2 người sao?”“Bộ dạng uy hiếp này không dùng được rồi, tùy anh thích làm thế nào thì làm, dù sao anh cũng không ép bọn tôi chết được.” Giọng của cô vẫn bình thản như cũ, “Nếu như anh chỉ có thể dùng sự up hiếp, vậy tôi cũng chỉ muốn nói, thật ra anh rất ngây thơ.”Cô dùng lực bỏ tay anh ra, thậm chí không quan tâm tay mình thành cái dạng gì, anh cứ không chịu buông, như muốn bóp vỡ tay cô .Đủ rồi, thật quá đủ kia Hướng Tri Dao nói. Cô ấy hi vọng tất cả tình cảm không liên quan tới những người khác, để người trong cuộc tự quyết định, bất kể là tách ra hay ở cùng giờ cô cũng chỉ là giống vậy, không quan tâm người khác, chỉ vấn đề giữa cô và Triển Dịch Minh. Vốn chính là mâu thuẫn giữa anh và cô, không liên quan tới người khác. Anh không cho được cái cô cần, tương tự cô cũng không phù hợp với yêu cầu của thì sống riêng phần mình đi!Vì sao nhất định phải cấu xé cô ra để bản thân đau khổ dính vào nhau, cô không muốn tiếp tục mềm yếu và thỏa hiệp nữa.“Vậy tôi có thể ngây thơ cho em xem.”Anh vừa nói xong, Thẩm Tây Lăng liền há mồm cắn lên, dừng hết sức lực của mình, cắn thủng da thịt anh, mùi máu tươi tán ra, cô thậm chí cảm giác mình nếm được Dịch Minh cũng không hất cô ra, nhưng ánh mắt lo lắng vô cùng, nhìn thẳng không cắn anh nữa, bởi vì cho dù như vậy, anh không lựa chọn buông tay. Anh nở nụ cười, vết máu ở khóe miệng khiến cô nhìn qua giống như một người điên, cô không sao cả dùng tay khác lau đi, “Đừng ép tôi tới mức điên, đối với anh không có chỗ tốt nào.”“Cuối cùng hai chúng ta, ai ép buộc người nào. Đã nhiều năm như vậy, đã nhiều năm như thế, trong lòng của em chỉ có một mình Đỗ Diên Hằng, em coi anh là cái gì?”truyện được edit bởi DiễễnđàànLêêQuýýĐôônCái tên đó khiến đáy lòng cô càng chua xót, “Tôi hận bản thân mình. Ban đầu lại chịu thỏa hiệp, nếu như mà tôi không thỏa hiệp, tôi liền sẽ cùng anh ấy chung sống hạnh phúc, thế nào cũng sẽ không ở cùng anh. Coi anh là cái gì, anh yêu cầu tôi coi anh là cái gì sao? Anh đừng để bộ mặt dối trá trước mặt tôi, bộ dạng giả bộ tình cảm như thế, bản thân cho là đối với tôi tốt, sau đó tôi nên cảm kích báo đáp lại vì anh đối tốt’ với tôi. Nếu như lòng tốt của anh là để cho tôi ngày ngày ở nhà chăm con, giặt quần áo nấu cơm cho anh. Sau đó tư cách hỏi anh ở đó làm cái gì cũng không có. Còn không quản không hỏi anh ở bên ngoài làm những cái gì. Vậy tôi nói cho anh biết, lòng tôi của anh thì tôi không lạ gì. Về phần Đỗ Diên Hằng sao? Thật sự tôi có gặp anh ấy, vậy thì sao, tôi nên bày tỏ tôi làm chuyện có lỗi với anh sao? Tạm thời anh ra vẻ mình bị hại, chuyện của anh với Hàn Vũ Sắt thì ai cũng biết, cuối cùng người nào có lỗi với ai vậy. Dĩ nhiên. Nhất định anh sẽ không nhận mình có lỗi. Anh là đại thiếu gia nhà họ Triển, từ lúc bắt đầu học trung học thì vô số nữ sinh yêu thương nhung nhớ anh, ánh mắt của anh, người khác đối với sức hấp dẫn của anh thì phục sát đất. Thật xin lỗi, lòng tốt của anh, tôi không thích được. Nếu như tôi vẫn ở chung một chỗ với Đỗ Diên Hằng, anh ấy nhất định sẽ không đối xử thế này với tôi, sẽ không để tôi khó chịu, sẽ không để cho tôi thấy mơ hồ không biết nên sống như thế nào, sẽ không để tôi nổi điên lên.”Triển Dịch Minh đưa ra một cái tay khác, cô nâng cô lên, lộ ra nụ cười quỷ dị, “Đánh đi, anh đánh đi, anh biết tôi không sợ anh.”Bàn tay anh dừng trên không trung, toàn thân cũng run rẩy.“Em tạm thời kiếm cớ, em sẽ để ý tôi ở chung một chỗ với người khác sao? Cho tới bây giờ em đều không quan tâm, những thứ này tất cả đều là em lấy cớ ra, thật ra em muốn rời đi đúng không? Em muốn quay về bên cạnh anh ta đúng không? Con mẹ nó, cho tới bây giờ em cũng không quan tâm tới tôi.”“Đúng vậy, cho tới bây giờ tôi không quan tâm tới anh, từ đầu tới cuối cũng không có.”Cô nhìn anh, mở miệng từng câu từng chữ, ánh mắt đỏ lên, không chứa bất kì cảm xúc cùng anh buông tay cô xoay người, cũng không quay đầu nhìn bóng lưng của cô, nghe tiếng giầy cao gót của cô, càng ngày càng xa, càng ngày càng Tây Lăng cũng không trở về “Tây Minh Cư”, mà đi lung tung, cái gì cũng không nghĩ, chỉ nhìn hình những người kia, muốn theo người khác trong cuộc sống, thấy một chút ấm áp, để chứng minh thật ra cuộc sống vẫn rất tốt Tây Lăng trở về nhà họ Thẩm một thời gian, Hạ Ngôn cảm thấy kì quái, nhưng vẫn không hỏi gì. Mỗi lần Thẩm Tây Lăng ăn cơm, muốn nói cho bọn họ biết quyết định của mình. Nhưng cô biết, nếu nói ra, phần dịu dàng bây giờ này, nhất định không thể cất Ngôn gắp thức ăn cho cô, Thẩm Sơ Văn lại kể những chuyện xưa cho cô Ngôn với Thẩm Sơ Văn chỉ vì một chuyện nhỏ mà ầm ĩ không ngừng, sau đó hờn dỗi. Thẩm Tây Lăng nhìn thấy vậy, tự dưng cảm thấy ấm một năm, đột nhiên Hạ Ngôn bị bệnh, Thẩm Sơ Văn đưa Hạ Ngôn tới bệnh viện, ngày ngày ở bên cạnh, không để có một tiếng phiền Tây Lăng đi bệnh viện thăm mẹ thì Thẩm Sơ Văn ở đây nói đùa, bạn học cũ nào đấy của Thẩm Sơ Văn, một khi ngã bệnh, lập tức đi mua một đống thuốc về, nhưng một khi vợ ông ấy ngã bệnh, ông đó liền bảo không có tiền mua thuốc, không lâu sau, vợ trước của người bạn học qua đời, sau khi cưới một ông già khác do người khác giới kết thúc sau câu chuyện đó của Thẩm Sơ Văn là Xem ra tôi đối với bà vẫn tốt đó, Hạ Ngôn nằm ở trên giường lấy chân ra đá chồng mình Bạn ông cũng hơn 60 tuổi rồi, bây giờ còn cưới được……. chậc chậc, cũng can đảm đấy…….Hạnh phúc thật sự, không phải gắn bó bên cạnh vượt qua sóng to gió lớn, mà là có những năm tháng bình thường giản dị. Nghĩ đến những thứ kia, Thẩm Tây Lăng chẳng biết tại sao, mắt lại thấy chua xót, không muốn phá hỏng không khí giờ phút này, tuyệt không lại ở nơi này mấy ngày, Thẩm Đông Lăng lại trở Đông Lăng thấy cô ở chỗ này, lập tức thấy kì quái, sau khi ăn cơm tối xong, liền kéo Thẩm Tây Lăng ra ngoài Tây Lăng có chút cảm thán, từ nhỏ đến lớn, người có thể nhìn ra tâm tình mình không tốt, luôn là người chị này. Luôn luôn cảm nhận được niềm vui của cô, đi qua một đoạn thời gian rất dài, rất là ghét, nhưng bây giờ chỉ là cảm thán, họ quả nhiên là chị đi lên, sao lốm đốm đầy trời, có thể tưởng tượng ngày mai là trời xanh mấy trắng, ánh mặt trời chói sáng.“Mẹ nói em ở nhà đã nhiều ngày rồi.” Cuối cùng Thẩm Đông Lăng mở miệng, đại khái cũng biết, mình không chủ động, thì chị cũng không chủ động nhắc Tây Lăng gật đầu một cái.“Triển Dịch Minh không gọi tới sao?” Thẩm Đông Lăng chau Tây Lăng bình tĩnh nhìn chị mình, “Chị, em muốn ly hôn.”Giọng thật bình tĩnh, nói ra xong, lại cảm thấy sảng tiên Thẩm Đông Lăng nhìn cô em gái này của mình, sau đó chân mày cau lại, tay đặt trên bàn đá gõ một cái, xưa nay chưa thấy, hỏi, “Em đã suy nghĩ kĩ?”Cùng với tưởng tượng thì phản ứng không giống nhau quá, Thẩm Tây Lăng cũng có chút kì quái, nhưng vẫn gật đầu một cái, “Rất kĩ rồi, cho tới bây giờ em cũng chưa bao giờ chắc chắn như thế.”Thẩm Đông Lăng nhìn cô em gái, thở dài một tiếng, “Là bởi vì Đỗ Diên Hằng?”Thẩm Tây Lăng rất giật Đông Lăng nói, “Đi xã giao thấy qua anh ta, còn tưởng rằng nhìn lầm rồi, thì ra anh ta trở lại thật.”Thẩm Tây Lăng cắn môi, “Em còn tưởng rằng chị sẽ quát em! Lại có thái độ này sao?”Thẩm Đông Lăng trầm mặc một hồi, “Chị đang suy nghĩ, chị có tư cách gì mà quát em!” Trong âm thanh có sầu não, khiến Thẩm Tây Lăng khó chịu.“Chị với anh rể có phải …….”“Người hạnh phúc có rất nhiều, bất hạnh cũng có nhiều.” Thẩm Đông Lăng vỗ vỗ tay Thẩm Tây Lăng, “Chuyện của chị, chị có chừng có mực.”Thẩm Tây Lăng lại không dừng đề tài này, “Chị có phải quá nhạy cảm hay không, người phụ nữ kia không phải đã sớm kết hôn rồi sao?”Thẩm Đông Lăng tự nhiên biết nói tới ai, giờ phút này mím chặt môi, cũng không trả lời. Thẩm Tây Lăng chỉ nhìn chị mình. Nếu như một người phụ nữ chú ý tới việc chồng mình qua lại như vậy, chắc chẳn là rất quan tâm chứ? Quan tâm như thế mới canh cánh ở trong dù cô không muốn nói, nhưng vẫn phải chủ động nói ra trước mặt họ. Nếu là cô lúc trước, có lẽ sẽ trực tiếp rời đi, cuối cùng trong điện thoại nói ra một câu. Bây giờ suy nghĩ một chút, những thứ đi qua thì sẽ không chịu trách Ngôn và Thẩm Sơ Văn cũng rất giật vẫn như trước kia, bảo cô đừng nhạy cảm quá, có chuyện gì thì ngồi xuống từ từ nói, còn bảo để Triển Dịch Minh tới đây, sau đó làm chút công tác tư tưởng. Lời nói của Hạ Ngôn thế nào mà lại khiến cô có chút ghét, cô lập tức bày tỏ mình đã nghĩ kĩ, bất kể ai cũng không làm cô thay đổi quyết định của độ của cô rất quyết đó Thẩm Sơ Văn luôn cưng chiều cô từ nhỏ tới lớn, cho cô một cái Đông Lăng thấy như vậy, cũng không nói gì, cũng không ngăn cản. Cô hiểu rõ bố mẹ mình, năm đó Tây Lăng và Triển Dịch Minh kết hôn, Thẩm thị cũng tốt lên, tất cả đều dựa vào nhà họ Triển. Khi đó, Triển Dịch Minh căn bản không cần phải phí sức làm chuyện tốt chẳng có kết quả này. Thẩm Sơ Văn một mình nói chuyện với Triển Dịch Minh, hơn nữa hết sức trịnh trọng đưa con gái nhỏ giao cho Triển Dịch nhân quá nặng về ích lợi rồi. Lại nguyện ý hi sinh nhiều như vậy, thậm chí còn nguyện ý làm người trung gian giới thiệu qua mấy khách hàng lớn, những chuyện này Thẩm Sơ Văn đều để trong mắt, tự nhiên biết cậu đối với con gái mình có mấy phần tâm tư. Hơn nữa ít năm như vậy, Triển Dịch Minh đối với nhà họ Thẩm như vậy là không có nghi ngờ Sơ Văn trọng tình trọng nghĩa, nếu lúc công ty nguy nan nhất được Triển Dịch Minh đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, liền toàn tâm toàn ý hi vọng Tây Lăng và Triển Dịch Minh sống tốt với nhau. Hôm nay Tây Lăng nói tới chuyện ly hôn, tất nhiên ông sẽ tức phải là nói bố mẹ không yêu con gái mình, chỉ vì lợi ích liền đẩy vào hố lửa, mà là theo từ cái nhìn của bọn họ là thấy người con gái cưới không phải người xấu, chỉ cần bên Tây Lăng không có vấn đề, bên kia liền không có vấn khi chuyện người thấy việc nhỏ không đáng kể, những chuyện nhỏ kia rất nhỏ đầu tiên Thẩm Sơ Văn mắng Thẩm Tây Lăng như thế,ông hỏi nguyên nhân thì Thẩm Tây Lăng không chịu mở miệng. Hai người già tự nhiên nhận định là nguyên nhân tại cô, hoặc là tùy hứng, hoặc là chính vì tiểu tử thối Đỗ Diên Hằng. Thẩm Tây Lăng không phủ nhân, càng làm cho bọn họ tức Tây Lăng che mặt mình, “Bố mẹ, cứ để mặc con đi.”Nói xong câu đó, cô liền rời Đông Lăng nhìn bóng lưng em gái mình, thở dài, sau đó đi khuyên bố cô muốn ly hôn, cũng không khóc. Thậm chí đứng bên cạnh Triển Dịch Minh, cô vẫn không khóc, dù cô thật sự từng có ảo tưởng với người đàn ông bây giờ, cô lại khóc, không biết là vì bố mẹ thương yêu mình nhất cũng mắng chửi mình, hay là rốt cuộc cảm xúc đạt tới cực Dịch Minh nói cô bởi vì Đỗ Diên Hằng mà li hôn, bố nói cô là vì Đỗ Diên Hằng mà bỏ chồng bỏ con, ngay cả chị cũng hỏi cô có phải vì Đỗ Diên Hằng hay không phủ nhận, đối với bất kì ai cũng không phủ nhận. Bởi vì chỉ có chính cô biết, cho dù lúc cô và Triển Dịch Minh chung sống tốt, thỉnh thoảng cô cũng có suy nghĩ Nếu như không chia tay với Đỗ Diên Hằng, cuộc sống bây giờ sẽ thế nào?Cô nghĩ rất nhiều lần. Cũng hỏi mình, ban đầu chưa từng ở chung một chỗ với Đỗ Diên Hằng, cô sẽ có cuộc sống thế nào, có phải rất tốt đẹp hay không?Thực tế làm cho người phỉ nhổ, ảo tưởng lại càng tốt vậy cô không phủ nhận, đáy lòng cô thật sự từng có suy nghĩ đó, thỉnh thoảng sẽ nhớ tới, không chiếm quá nhiều trong cuộc sống của cô, nhưng vẫn tồn tại. Thậm chí rất lâu khiến mình không cam lòng, nhất là cảm xúc nghiêng về mặt không biết mình đi bao lâu rồi, cũng không biết mình muốn đi đâu. Nhà? Cô cũng không có, nơi nào không phải là chỗ cô nên ngồi tạm lên một bậc thang, không có nhiều người, cho nên cô để mình tùy ý chảy nước khóc thật lâu, bên cạnh không có ai, cũng không có ai lấy khăn giấy đưa cho cô. Nước mắt của cô, chỉ có mình cô lấy điện thoại ra, gọi một dãy ra là cô vẫn nhớ, cô nghĩ tới, nếu như không gọi được, nếu là một số vô ích…..Nhưng cô nhấn ra 11 số, điện thoại di động liền gọi năm kia, cô và bạn đi leo núi, núi rất lớn, hơn nữa có nhiều đường nhỏ, các bạn học liền giao ước sẵn, mấy người đi thành một nhóm nhỏ, đi các đường nhỏ khác nhau, gặp nhau trên đỉnh ấy cô có thói quen thu thập hoa làm vật thí nghiệm, đi vài bước, thấy tất cả hoa lớn nhỏ thì hái xuống, để vào trong túi laptop. Cô đi một đường, hái được rất nhiều hoa, nhưng khi cô đi được một hồi, lại phát hiện mình bị lạc, bạn học cũng không thấy tức có chút sốt ruột, gọi điện thoại cho bạn, mới biết bọn họ đã leo đến đỉnh vào buổi sáng, giờ bắt đầu xuống núi, bảo cô đi đường cũ mà về, ở dưới chân núi đợi càng nghĩ càng thấy uất ức, nhưng biết là lỗi của mình, lập tức khó chịu, gọi điện thoại cho Đỗ Diên Diên Hằng vẫn đang đi học, nhưng vẫn nói chuyện với cô, cho đến khi cô thấy đó, cô hỏi anh, “Nếu như có một ngày em lạc rồi, anh không tìm được em thì nên làm cái gì?”“Không có vấn đề gì, số điện thoại của anh vẫn không thay đổi, anh chờ em tìm đến anh.”Lúc Đỗ Diên Hằng chạy tới, cô cuốn rúc ở nơi đó, đáng thương, vùi đầu vào trong đầu gối. Anh thấy thế, sau đó từng bước từng bước đi về phía đã từng rất hư, luôn tìm nhiều cớ để chỉnh anh, nhưng cho dù hư như vậy, anh vẫn cưng chiều cô như thế, còn coi cô là một dạng bảo bối mà thương giờ cô chẳng phải vì tùy hứng, nhưng không ai đặt cô ở trong ngực mà từ từ thương đi tới bên cạnh cô, ngồi xuống, lấy tay vỗ bả vai cô, động tác rất nhẹ. Bả vai của cô nhẹ nhàng lay động, anh biết cô đang từ từ ngẩng đầu lên, “Em đã từng không tốt.”Có thể xác minh như vậy nói cho người khác biết, cũng tự nói với mình.“Có phải em rất xấu không?” Mặt cô đầy nước mắt hỏi là cô không tốt, nhưng có quan hệ gì với anh? Chẳng lẽ anh tới gánh chịu cái không tốt của cô sao? Nhưng cô lại gọi điện cho anh, đi nhiễu loạn cuộc sống của gật đầu một cái, “Hư, rất xấu.”Tựa như cô trước kia, quăng xuống đất, rất đau, cho nên cố ý hành hạ anh, cô đau, cũng muốn để anh đau, suy nghĩ bệnh hoạn cỡ lúc cô lại dở chứng bệnh công chúa điên cuồng, có bố mẹ cưng chiều, có chị quan tâm, sau lưng còn có một nhóm người theo đuổi, bây giờ thế nào, cô có cái gì?Đỗ Diên Hằng vươn tay, lau đi nước mắt trên mặt cô. Rất nhiều người sẽ trách người phụ nữ như vậy không đủ thành thật, thậm chí chưa trưởng thành, rồi lại có bao nhiều người nghĩ tới, có phải mình không có năng lực để cho cô vẫn hành động tùy tiện như thế hay không?Nếu như chỉ đơn thuần bỏ đi sự ngây thơ đi mà phải trưởng thành chín muồi, vậy dạng trưởng thành chín muồi này thực sự đáng tự hào sao?Chỉ là đa số người cũng không có khả năng để mình đơn thuần cả đời cùng điều kiện mà bất động, để cho anh lau nước mắt của mình, giống như trong quá khứ.“Em muốn ly hôn.” Cô nhẹ nhàng nói ra mấy thân Đỗ Diên Hằng cứng đờ, sau đó ôm cô vào lòng, tựa như trong quá khứ, bất kể cô xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ an ủi cô, sử dụng phương thức của mình.“Không phải là vì anh.”“Anh biết rõ.”-Một chiếc xe dừng ở trong góc một hồi, giờ phút này Nghê Văn Bái mới bảo tài xế lái xe đi. Tài xế thấy sắc mặt của phu nhân ngày càng chìm xuống, lập tức lái xe đi, e sợ mình gặp xe đi ra khỏi đó một hồi, Nghê Văn Bái càng nghĩ càng tức thấy đứa con dâu của mình ở bên đường công khai cùng một người đàn ông khác ấp ấp ôm ôm, rộng lớn đến đâu cũng không dễ dàng tha thứ được. Bà suy tư một hồi, vừa mới dò số chỗ ngồi của người đàn ông đó, sắc mặt càng kém lại nói một câu, vì vậy lại lái xe sang hướng tình Nghê Văn Bái không tốt, hơn nữa không che giấu chút tới “Tây Minh Cư”, An An vẫn còn ở trong sân chơi. Nghê Văn Bái nhìn thấy cháu gái, lúc này mới đỡ hơn chút, đi tới bên cạnh An An, ôm cháu gái vào trong An vừa thấy được Nghê Văn Bái, lúc này cười ngọt ngào, “Bà nội……”“Cái đứa không có lương tâm này, được nghỉ, cũng không thèm đi thăm bà nội.” Nghê Văn Bái véo mũi cháu gái, lộ ra vẻ mặt bất An bĩu môi, “Cháu quên mất rồi.”Sau đó Nghê Văn Bái lắc đầu một cái, cũng không so đo cái này, “Mẹ cháu đâu?”“Không biết, mấy ngày nay không thấy mẹ đâu ạ.”Nghê Văn Bái càng lộ vẻ không vui hơn, “Bố cháu đâu?”Cô bé chỉ tay vào này Nghê Văn Bái mới để cháu gái xuống, để An An tự chơi, bà đi vào trong nhàNghê Văn Bái đi vào thì thấy Triển Dịch Minh vẫn ngồi trên ghế salon, trong tay vuốt vuốt một cái bật lửa, cũng không biết đang suy nghĩ Văn Bái thấy con trai mình như vậy, lập tức nổi giận, đi tới, cầm lấy cái gạt tàn, lại ném vang lên khiến Triển Dịch Minh chú ý, “Mẹ, sao mẹ đã tới rồi?”“Thế nào tới đây ư, khong tới chắc không biết anh chị lật trời đấy.” Nghê Văn Bái tức giận, “Mẹ hỏi con rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? An An nói Tây Lăng đi mấy ngày cũng chưa về, cuối cùng các con thế nào vậy?”Triển Dịch Minh nhìn mẹ mình một hồi, không biết rõ là bà cố tình hỏi, hay là chỉ đơn thuần hỏi một chút. Nhưng nghĩ lại, với tính cách của mẹ, nếu như không có chuyện lớn gì, bình thường bà sẽ không nói gì, hơn nữa cho tới bây giờ luôn hi vọng là lấy gia đình làm trọng, hôm nay thế lại tự mình đến……“Mẹ cứ về đi.” Anh thu lại cảm xúc của mình, lộ ra vẻ mặt bình Văn Bái thấy bộ dạng của anh, bắt đầu có chút do dự, thử thăm dò, mở miệng, “Tây Lăng nhiều ngày chưa trở lại, con cũng không sốt ruột sao?”“Sao phải sốt ruột, hai người chúng con, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình.”Nghê Văn Bái lại tức giận, “Thế cuối cùng con muốn gì? Ban đầu, lúc con kết hôn mẹ đã không đồng ý, sau khi kết hôn con cũng có bộ dạng ba lăng nhăng này, vậy ban đầu con kết hôn làm cái gì? Bây giờ lại nói mỗi người có cuộc sống riêng của mình…. Cuối cùng con muốn như thế nào đây?”Triển Dịch Minh để bật lửa xuống, “Ly hôn…….”Lúc này Nghê Văn Bái lấy cái gạt tàn ném qua hướng con trai Dịch Minh không tránh, đón nhận. Do anh nói ra, bọn họ chắc hẳn cũng cho là anh nói…….Nghê Văn Bái cực kì tức giận, “Mẹ mặc kệ con….. xem con nói với bố con như thế nào.”Cho đến khi Nghê Văn Bái đi, anh vẫn ngồi ở chỗ này, không nhúc nhích….. anh thở dài ra một hơi, nhiều năm rồi, anh thật sự sai rồi sao?Mọi người đều nói bọn họ không xứng, không xứng đôi……-Mấy ngày sau, Thẩm Tây Lăng trở lại “Tây Minh Cư”, Triển Dịch Minh với An An cũng không ở đây. Thẩm Tây Lăng dùng vali cho một ít quần áo của mình vào đó, liền xách vali xuống lầu, ngồi ở trên ghế salon chờ 2 bố con một hồi, cũng không thấy dấu hiệu về nhà, cô híp mắt, ngủ một đã chuẩn bị rời đi, cũng vào giờ phút này, phát hiện mình không vui vẻ nhu nửa mê nửa tỉnh, liền nhớ tới lúc mình học đại đấy có một lớp hip-hop tuyển sinh, trước tiên có thể đi học nửa tháng, xem mình có thích hợp không, nếu như thấy phù hợp thì học thêm. Cô chợt có ý nghĩ, cũng chuẩn bị đi học, liền đăng kí tham học Hip-hop cách trường có chút xa, hơn nữa còn phải đi một đoạn đường, ngồi lên xe buýt. Mặc dù con đường kia không tính là quá vắng vẻ, nhưng vẫn ít người. Khi đó trên báo hay có tin là nữ sinh đại học một mình đi bộ gặp chuyện không may, cô cũng cảm thấy sợ…..Đõ Diên Hằng lúc đó cũng đang tham gia cái gì đó, mỗi ngày đều rất bận, mặc dù anh cũng trốn ra đón cô, nhưng cũng không thể bắt anh ngày nào cũng trốn ra đón cô mới bắt đầu, cô không chú ý lắm, đang đợi xe buýt thì quay đầu lại, phát hiện một bóng dáng quen đầu tiên thấy Triển Dịch Minh thì cô cũng không chú ý quá, sau lại bắt đầu chú ý, phát hiện hình như ngày nào cô có thể nhìn thấy anh, lập tức liền cảm thấy kì quái. Nhất là ánh mắt anh thỉnh thoảng nhìn về phía mình, càng làm cho cô cảm thấy quái dị hơn. Cô chỉ biết người đàn ông này là bạn trai người bạn thân của mình, tại sao có thể……..Về sau vào lúc cô không chú ý, lại ám hiệu bảo Triển Dịch Minh đối tốt với Hướng Tri Dao hơn một chút, anh nhận thấy vậy, lập tức liền lạnh mặt, nói cô là tự mình đa tình……Cô cũng không phản bác trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái lắm, nam sinh này rõ ràng là bạn trai của Hướng Tri Dao, rồi lại trong lúc lơ đãng lại lộ ra đối với cô……Có lẽ vào thời điểm đó, chắc hẳn anh là một người trăng hoa. Đã ăn trong bát, giờ nghĩ tới trong ngoài có âm thanh đánh thức cô. Cô mở mắt, phát hiện hai bố con đã Hiểu An đã chạy tới, nhào vào trong ngực cô, “Mẹ, ôm.”Thẩm Tây Lăng ôm lấy Triển Hiểu An, nói chuyện một hồi, liền bảo An An lên phòng trên tầng chơi, mẹ và bố có chuyện muốn nói. An An muốn nói, nhưng đành đi lên trên khi An An rời đi. Thẩm Tây Lăng mới nhìn Triển Dịch không có vẻ mặt gì nhìn cô, mắt to mày rậm, mũi đẹp, ngũ quan tinh xảo. Cô nghiêm túc nhìn anh, cô muốn cô nhớ kĩ anh, bất kể là vì cái Dịch Minh nhìn cô chằm chằm, mím Tây Lăng lấy ra 1 phần tờ giấy thỏa thuận li hôn, để trên khay trà, “Anh cứ xem đi, tôi cái gì cũng không muốn, cái gì cũng không mang đi.”Anh vẫn không nhúc Tây Lăng giở tài liệu có thể thấy những chữ cái khổng lồ này, giấy thỏa thuận li mặt của anh càng trầm hơn.“Ký tên đi!”. Cô liếc anh một cái, “Nhà họ Triển gì đó của các người, tôi cũng không muốn gì, cũng không có lòng tham thèm được cái gì cả.”Triển Dịch Minh vẫn bất mắt Thẩm Tây Lăng từ phần tài liệu kia đến người anh, “Bỏ qua cho nhau, không tốt sao?”“Lời nói nghe cảm động như vậy, tại sao anh phải thành toàn cho em?” tay Triển Dịch Minh ôm ngực.“Nếu như anh cảm thấy tôi nói ly hôn trước là tổn hại sự tôn nghiêm đàn ông của anh, vậy tôi thu hồi lời nói trước kia, là do anh nói, là anh không cần tôi nữa, là tôi không xứng với anh.”Tay Triển Dịch Minh nắm thật chặt, gân xanh nổi lên.“Em cứ như vậy muốn rời đi?”“Đúng.” Cô kiên định mở trầm mặc một hồi, cầm tờ giấy thỏa thuận ly hôn lên, nhìn lướt qua, không khỏi thấy buồn cười, “Anh ta quan trọng như vậy sao? Quan trọng đến mức con gái em mang thai mười tháng mới đẻ ra mà cũng không muốn sao?”Nhắc tới An An, cô cảm thấy toàn thân mình cũng đau, hốc mắt cũng ướt át, “Nếu như có thể, tôi muốn chăm sóc An An.” Âm thanh của cô từ từ lớn hơn, “Dù sao anh cũng sẽ cùng người khác có con, giao An An cho tôi, tôi sẽ chăm sóc con thật tốt, tôi sẽ tận lực chăm sóc con, để cho con lớn lên thật tốt…….”Triển Dịch Minh vứt tài liệu lên bàn trà, “Em mơ đi.”Cô cắn môi, “Anh đối với con bé trước sau như một sao? Vĩnh viễn tốt với con bé như vậy sao?”Nếu có đứa bé khác, còn đối tốt với An An như vậy không? Liệu An An có bị ăn hiếp không? Có thể càng trở nên nhạy cảm hay không?“Có liên quan tới em sao? Dù sao em cũng không có ý định muốn con.”“Tôi không nói rằng tôi không cần con, là anh không chịu đưa con cho tôi.” Cô quát lên.“Cô có tư cách muốn con bé sao?” Sắc mặt Triển Dịch Minh lạnh lẽo mà trước nay chưa từng có, “Cô có tư cách sao? Cô là hung thủ giết người, cô thật sự cho rằng tôi không biết chuyện đứa đầu tiên mà cô đi tới bệnh viện để phá sao? Cho dù là An An, cô thật lòng muốn sinh con ra sao?”Kí ức lần nữa lại hiện lên, lúc vừa kết hôn, Đỗ Diên Hằng đi, cô lại phải gả cho người đàn ông mình ghét, anh ta thậm chí đã hẹn hò với bạn thân của cô, vẫn còn vì một người phụ nữ khác mà vứt bỏ bạn mình…….Khi đó hằng ngày cô lấy nước mắt rửa mặt, không biết mình nên sống như thế nào, vào lúc đó cũng phát hiện ra mình mang thai. Vào giờ phút đó, cô giống như phạm vào sai lầm thật lớn, tại sao trong thời gian ngắn như vậy liền cùng với một người đàn ông khác có con, tại sao cô có thể dễ dàng phản bội người cô yêu như cho là anh không biết, khó trách thời gian đó, anh đối với cô kì quái, thậm chí nhiều ngày không trở lại……Hóa ra là như sau, số lần anh gặp Hàn Vũ Sắt ngày càng nhiều, cô bắt đầu từ bỏ hy vọng với anh….. đối với cuộc sống này càng thêm tuyệt ngã xuống ghế salon, nước mắt không ngừng Dịch Minh nhìn cô chằm chằm, “Biến, cút cho tôi, cút ngay.”Cô phát hiện toàn thân mình bủn rủn, nhưng vẫn đứng dậy, cầm lấy vali của mình, từng bước từng bước đi tới cửa tới cửa thì cô dừng bước muốn nói, đứa bé kia, đúng là cô có nghĩ tới việc phá bỏ, nhưng không phải cô đi bệnh viện phá bỏ nó. Sau khi anh đi công tác, cô đi ra ngoài gặp mặt bạn học, bạn học ngấm ngầm hại người nói cho cô biết, Triển Dịch Minh và Hàn Vũ Sắt vẫn còn hẹn hò, bảo cô cẩn thận chút. Sau khi cô trở lại, rất hoảng hốt, đang tắm thì ngã trên mặt đất, máu liền từ bắp đùi chảy chưa từng thấy qua nhiều máu như vậy, kể cả từ trên người mình chảy cô đi ra khỏi phòng tắm, tự mình đi tới bệnh viện, tự mình đi làm giải phẫu…. Bàn mổ khiến mình khó chịu cỡ nào, chỉ có chính cô biết cô vẫn không giải thích, đã đi tới bước này, không cần lẽ bọn họ giống như đứa bé kia, hữu duyên vô cầm vali đi, đi ra cửa chính, nước mắt không ngừng chảy xuống, cô vốn cho là mình đã sớm quên đi đau đớn lúc đó, thì ra vẫn nhớ rõ ràng như Hiểu An ngồi trên bàn vẽ tranh, từ bệ cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy mẹ xách theo vali đi. Bé nhìn một lát, kêu một tiếng Mẹ, nhưng mẹ không quay đầu lại. Bé nghiêng đầu nhìn một lát, sau đó chạy xuống lầu,đuổi theo Hiểu An ở sau kêu, “Mẹ, mẹ…….”Thẩm Tây Lăng nhanh chóng lau nước mắt trên mặt, đứng tại chỗ, lúc này mới quay đầu Hiểu An đuổi theo, “Mẹ, mẹ phải đi đâu vậy?”Thẩm Tây Lăng ngồi chổm xuống, “Mẹ muốn đi tới một nơi rất xa.” Cô vuốt mặt Triển Hiểu An, rất khó buông ra, “Đi cùng mẹ được không? Mẹ xin con…. Con đi cùng mẹ, được không?”Triển Hiểu An nhìn mẹ, chân mày cau lại, “Không đưa bố đi cùng sao?”“Không có bố, chỉ có mẹ, được không? Mẹ sẽ mua cho An An nhiều đồ chơi, làm cho An An nhiều món ăn ngon…….”Triển Hiểu An đẩy cô ra, đi về phía sau một bước, không ngừng lắc đầu, “Con muốn đi cùng với bố, con đi, bố cũng chỉ có một mình.”Thẩm Tây Lăng lộ ra nụ cười khổ sở, đứng lên, nhìn Triển Hiểu muốn nói con không biết là mẹ cũng một mình sao?Trong lòng đè nén sự khó chịu.“Trở về đi thôi, cùng với bố con, giống như trước kia.”Cô xoay người, kéo vali, nhất thời thế nhưng cảm thấy thật cô đơn. Ngẩng đầu nhìn, trời xanh mây trắng, bầu trời bao la trống trải……Triển Hiểu An đứng tại chỗ, nhìn mẹ càng đi càng xa.
Tác giả Lục XuThể loại Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Ngược tâm, Yêu thầm, Có baby, HENguồn DĐ Lê Quý ĐônConvert ngocquynh520Editor Fannie93Độ dài 43 chương + NTTrạng thái Full Câu chuyện mở đầu bằng cảnh Thẩm Tây Lăng đi “bắt gian” chồng mình, Triển Dịch Minh. Nhưng một motip khác lạ ở đây, Triển Dịch Minh không phải tra nam phụ mà lại là nhân vật nam chính xuyên suốt bộ truyện. Thẩm Tây Lăng nhìn chồng ôm hôn người phụ nữ khác trong vòng tay, cô vẫn bình tĩnh mỉm cười, dù sao đã quen rồi, hơn nữa cô cũng chưa bao giờ quan tâm. Cuộc hôn nhân giữa cô và Triển Dịch Minh diễn ra chỉ vì thúc đẩy lợi ích kinh doanh của nhà họ Thẩm, hoàn toàn không có thứ gì gọi là cảm tình. Trước mối hôn sự với nhà họ Triển, Thẩm Tây Lăng là một cô công chúa được cưng chiều hết mực, nên khi phải kết hôn với Triển Dịch Minh, cô cảm thấy như bầu trời tự do của mình hoàn toàn sụp đổ. Tuy chỉ là cuộc hôn nhân trên giấy tờ nhưng Tây Lăng vẫn phải có nghĩa vụ của một người vợ, cô sinh hạ đứa con đầu lòng của hai người, Triển Hiểu An. Trong khi Triển Dịch Minh phần nào mong rằng con gái sẽ cải thiện quan hệ giữa họ, thì Thẩm Tây Lăng chưa thể tiếp nhận vai trò làm mẹ lớn lao này. Hay nói cách khác, cô không sẵn sàng đối mặt với bản sao nhỏ của kẻ đã gián tiếp hủy hoại hạnh phúc và đôi cánh tự do của mình, Tây Lăng lựa chọn sang nước ngoài để trốn tránh. Vậy mới biết, bắt đầu một mối quan hệ đã khó, mà quyết định để rời bỏ nó còn phức tạp hơn hàng trăm lần. Khi ấy, cha mẹ luôn mong Thẩm Tây Lăng hòa hợp với Triển Dịch Minh, chính chị gái cô dù không hài lòng với cuộc hôn nhân của mình cũng chẳng bao giờ thể hiện ra. Vì vậy, sự ràng buộc giữa họ không phải cảm xúc mà là gia đình, là kỳ vọng, là trách nhiệm, những thứ còn có tầm quan trọng hơn cả tình yêu. … Đỗ Diên Hằng là bạn trai cũ của Thẩm Tây Lăng, Triển Dịch Minh biết cô chán ghét mình, anh cũng biết cô từng thích anh ta bao nhiêu. Vậy nên mỗi lần hai người cãi vã, anh đều cho rằng cô chưa quên tình cũ. Anh ghen, nhưng cách biểu hiện sự ghen tuông lại là đến bên một người phụ nữ khác, Hàn Vũ Sắt, khiến họ càng xa cách. Lập luận của Thẩm Tây Lăng là, dù anh không có tình cảm với cô, hay không yêu Hàn Vũ Sắt, thì cũng chẳng có người vợ nào có thể chấp nhận chồng mình có người thứ ba. Hai người cứ gặp là gây gổ, dường như trong căn nhà của họ hiếm có nhất là những ngày không có chiến tranh lạnh. Nhưng dưới mái nhà không chỉ có hai người, họ còn có một thiên thần nhỏ, Triển Hiểu An. Thẩm Tây Lăng rời xa ba năm ngay từ khi con bé còn quấn tã, tuy nhiên không ngày nào Triển Hiểu An không nhớ về người mẹ mới chỉ thấy mặt qua bức ảnh. Có rất nhiều tình tiết liên quan đến cô bé khiến mình ghi nhớ thật sâu, như ngày đầu tiên Thẩm Tây Lăng trở về, Triển Hiểu An nhận ra cô ngay lập tức “cô xinh đẹp này thật giống mẹ”. Hay là Hàn Vũ Sắt luôn đối xử dịu dàng với con bé khẽ dò hỏi “cô có thể làm mẹ của con không”, Triển Hiểu An một mực từ chối và bảo vệ Thẩm Tây Lăng… Tuy Thẩm Tây Lăng chưa thể hoàn toàn đón nhận Triển Dịch Minh, nhưng vì muốn đem lại hạnh phúc vẹn toàn cho con gái, cô đã dần mở lòng hơn với anh. Cũng chính là lúc này Thẩm Tây Lăng nhận ra, cuộc hôn nhân đã nhiều năm này, thứ họ khuyết thiếu nhất, không phải tình yêu, mà là sự thấu hiểu… — Mình đã đọc rất nhiều truyện cưới trước yêu sau, hầu như ngay từ đầu nữ chính sẽ vì đứa con mà cố gắng ở lại, Thẩm Tây Lăng thì khác, cô lựa chọn rời đi vì không chịu nổi sự gò bó. Nhưng mình cũng chẳng trách Thẩm Tây Lăng, vì trong cuộc hôn nhân, kẻ ngoại tình mới là người có nhiều tội lỗi nhất. May mà Triển Dịch Minh còn có một mặt tốt khác, anh là một người bố tuyệt vời đáng ghen tỵ, luôn cố gắng hết mình và chăm sóc Triển Hiểu An từng ly từng tý, yêu thương con bé gấp bội khi Thẩm Tây Lăng không ở đây. Hiểu lầm giữa Thẩm Tây Lăng và Triển Dịch Minh kéo dài suốt gần như cả truyện, nhưng chỉ vài chương cuối họ mới gỡ bỏ khúc mắc nên vẫn còn chút nút thắt chưa hoàn toàn hóa giải. Thôi, càng nói nhiều lại càng khó hiểu, tóm lại Triển Hiểu An là thiên sứ đem lại ánh sáng cho cuộc hôn nhân tăm tối đầy rẫy hiểu lầm của Triển Dịch Minh và Thẩm Tây Lăng. Mình chưa đọc hết toàn bộ tác phẩm của Lục Xu nhưng vẫn có thể nói đây là bộ truyện ưa thích nhất của tác giả tại thời điểm này, bộ truyện rất thực tế nhưng không kém phần cuốn hút, nhiệt liệt đề cử với những bạn nào là fan thể loại này nhé. Review by Tà Thần ================== Mục lục Chương 1 ✯ Chương 2 ✯ Chương 3 ✯ Chương 4 ✯ Chương 5 ✯ Chương 6 Chương 7 ✯ Chương 8 ✯ Chương 9 ✯ Chương 10 ✯ Chương 11 ✯ Chương 12 Chương 13 ✯ Chương 14 ✯ Chương 15 ✯ Chương 16 ✯ Chương 17 ✯ Chương 18 Chương 19 ✯ Chương 20 ✯ Chương 21 ✯ Chương 22 ✯ Chương 23 ✯ Chương 24 Chương 25 ✯ Chương 26 ✯ Chương 27 ✯ Chương 28 ✯ Chương 29 ✯ Chương 30 Chương 31 ✯ Chương 32 ✯ Chương 33 ✯ Chương 34 ✯ Chương 35 ✯ Chương 36 Chương 37 ✯ Chương 38 ✯ Chương 39 ✯ Chương 40 Chương 41 ✯ Chương 42 ✯ Chương 43 ✯ Ngoại truyện —Hoàn—
Lần trước ở đó bắt gặp Triển Dịch Minh cùng cô bạn gái nhỏ của anh ta đã được 5 ngày, trong 5 ngày này, cô bị điều đến một thành phố khác làm phiên dịch tạm thời cho một hội nghị, vốn hội nghị này đã sớm sắp xếp người phiên dịch thích hợp, nhưng người phiên dịch kia hình như xảy ra chuyện, vì vậy đành phải kiếm người thay thế. Mặc dù về nước hơn ba tháng nay, nhưng cô đồng ý dịch các tài liệu, có cực ít khẩu ngữngôn ngữ phiên dịch, điều này khiến cô lo lắng, dù biểu hiện của cô cũng không tệ lắm, dù sao học đại học chuyên ngành tiếng pháp, lại ở nước Pháp nhiều năm như vậy, đối với ngôn ngữ này cô rất tự trí xong công việc, cô gần như quên mất lần gặp không thể buông tha kia, hơn nữa, vừa vặn đụng phải đôi nam nữ đẹp như vậy hôn môi. Nếu như vào lúc đang học đại học, cô nhất định sẽ rủ người khác cũng xem, hứng thú nhìn, không chừng cũng bình luận một người đàn ông đó lại biến cô trên giấy kết hôn thành một người khác thì tình huống đó có vẻ kì lạ. Cô không biết phụ nữ mà gặp phải một màn này thì có tâm tình gì, phải có hành động gì, nhưng cô biết, tâm tình cô lúc đó như đã đoán trước, hàm chứa có chút ngoài dự đoán. Ngoài dự đoán là không nghĩ rằng người phụ nữ kia ở đợi lâu bên cạnh Triển Dịch Minh như vậy, cô nhớ Triển Dịch Minh là loại công tử đổi phụ nữ như thay áo, người phụ nữ này có thể ở bên cạnh Triển Dịch Minh lâu thế, xem ra công tử đào hoa cũng có tình yêu của mình. Mà theo dự đoán, chính là cô sớm biết Triển Dịch Minh có một người phụ nữ như vậy ở bên cạnh, lúc cô mang thai Triển Hiểu An, cô cũng biết Triển Dịch Minh có quan hệ với người phụ nữ nào đó, đối phương là bạn gái thời đại học của anh, nghe nói yêu nhau nhiều năm thực sự nhìn thấy Triển Dịch Minh và Hàn Vũ Sắt bên nhau, là lúc cô mang thai Triển Hiểu An đi bệnh viện khám trở về. Cô nhìn thấy chồng cô dừng xe tại một tòa chung cư khó thấy ở dưới lầu chờ, chốc lát sau, từ trong sảnh có một người phụ nữ đi ra, thuần thục đi vào trong xe, hai người rời đi Tây Lăng yên lặng nhìn bức tranh kia, thấy kì quái nhưng cảm giác thật hài hòa, ít nhất hài hòa hơn so với lúc cô đứng cạnh Triển Dịch Minh nhiều, huống chi Triển Dịch Minh không bao giờ cười với cô, dĩ nhiên cô cũng không để ý, một người đàn ông không có tình cảm với mình, đem thời gian đặt lên người anh ta chỉ lãng phí mà cảm thấy mình thật biến thái, bởi vì đang nghe câu chuyện tình yêu kinh thiên động địa không xa không rời của Triển Dịch Minh cùng Hàn Vũ Sắt, cô lại thấy cảm động, ừ, quả thật rất cảm nhật, Thẩm Tây Lăng cũng không nhàn rỗi đi xuống, mà làm người hướng dẫn viên đưa du khách ngoại quốc đi tham quan. Cô lần nữa quay về thành phố này, quyết định phải dựa vào bản thân nuôi sống mình, chứng minh cô không còn là đại tiểu thư có gì được nấy như xưa vĩnh viễn không bao giờ quên chị mình Thẩm Đông Lăng đã nói vì cô không chịu theo sự chi phối mà từ chối cưới Triển Dịch Minh . Nhà họ Thẩm có 2 người con gái, Thẩm Đông Lăng một tay gánh vác sự nghiệp của nhà họ Thẩm, trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ điển hình. Nhưng Thẩm thị lại xuất hiện nguy cơ, cần dựa vào một cuộc hôn nhân để giải quyết vấn đề này, vì vậy Thẩm Tây Lăng không thể không làm vật hy từ nhỏ đã bị làm hư rồi, gia thế không tệ, thành tích tốt, hình dáng bên ngoài cũng không tệ, tính tình cũng tốt, vì vậy nội tâm kiêu ngạo khiến cô càng không khuất phục. Vì sao cô phải hy sinh hạnh phúc cả đời mình tới cứu sự nghiệp gia đình chứ? Nếu dựa vào một hôn lễ để phục hồi lại, vậy sản nghiệp này cần gì để tồn tại chứ?Mẹ cầu xin cô, bố giảng đạo lý cho cô, cô cũng không muốn nghe. Tính tình ích kỉ, không thích nghe chuyện mình hy sinh để phục hồi nghiệp bị nhốt bên trong không được phép ra khỏi nhà, cô liền tuyệt thực, dựa vào sự cố chấp của mình, tuyệt đối không thỏa hiệp. Khi cô đói đến mức sắp ngất rồi thì cửa phòng được mở ra, Thẩm Đông Lăng đi với người chị mạnh mẽ này cũng có ấn tượng tốt, Thẩm Đông Lăng muốn hơn người, cái gì cũng muốn vị trí số 1, cái gì cũng so với người khác, bất kể làm gì cũng phải làm tốt nhất, đối với mình lại không hà khắc. Nhất là Thẩm Đông Lăng cư xử đối với việc hôn nhân của mình, hoàn toàn lấy Thẩm thị làm trọng, cũng không suy tính tới cái em khác xa, phương diện tình cảm cũng đi càng Đông Lăng nhìn đứa em gái này, con cưng của bố mẹ, chưa từng trải qua khổ đau gì. Thỉnh thoảng, cô cũng hâm mộ nha đầu ngốc này.“Kể cả em đói mà chết, cũng phải là con dâu của nhà họ Triển.” Thẩm Đông Lăng không có nửa phần thỏa hiệp, nhìn em gái Tây Lăng không để ý tới cô, từ nhỏ tới lớn, chỉ cần mình muốn, thì sẽ là của mình, vì vậy cứ đương nhiên cho là, chỉ cần mình kiên trì tới cùng, bố mẹ nhất định sẽ không bức ép Đông Lăng nhìn Thẩm Tây Lăng ngồi bất động, đi lên trước, dùng tay nâng cằm cô lên, “Trên mặt em có phải dùng phấn lót mới nhập về đúng không? Còn có lông mi này, nhãn hiệu này trong nước còn chưa bán, bảo người ta đem về từ nước ngoài đúng không? Em xem đi, ngay cả son môi cùng phải dùng hàng hiệu đắt tiền nhất trên đời. A, còn các sản phẩm chăm sóc tóc của em nữa, một bình nhỏ vậy, chắc phải hết mấy vạn nhỉ?”Thẩm Tây Lăng không nói gì, không biết đột nhiên chị mình nói những chuyện này làm Đông Lăng lại quan sát cô một lần từ đầu đến chân, “Thẩm Tây Lăng, em xem lại mình đi, từ đầu đến chân, có cái gì không giá trị xa xỉ không? Có cái nào không phải gia đình mua cho em không? Từ lúc em sinh ra tới bây giờ, tất cả đồ dùng của em, không phải dựa vào cái nhà này sao? Em tự làm ra tiền sao? Cho dù là một đồng không?” Cô em gái này, ngay cả đi phát tờ rơi cũng sợ ánh mặt trời nóng rực, không chịu uất ức chút nào, huống chi kem chống nắng bôi lên người Thẩm Tây Lăng cũng đắt hơn so với lương kiếm được từ việc phát tờ mặt Thẩm Tây Lăng từ từ trắng bệch, cô không chỉ có dùng đồ ở nhà, thậm chí còn yêu cầu tất cả đồ của mình đều phải là đồ tốt nhất, giống như mặc bệnh kì quái nào vậy, yêu cầu tất cả của mình đều phải hoàn hảo, từ đầu đến chân. Mà còn yêu cầu bố mẹ tìm mọi cách thương yêu, anh trai chị gái yêu thương mình…. Mà tình yêu, là tình cảm nặng nhất, cũng muốn hoàn mỹ không tỳ Đông Lăng đẩy cô một cái, “Em nói xem, tại sao em có thể có cuộc sống đại tiểu thư không phải khổ sở tí gì hả? Em nói xem cái nhà này nợ em cái gì? Em không phải cũng nên hy sinh một chút không?” Em có tư cách gì oán trách? Qua nhiều năm như vậy, sinh nhật em thì cả nhà vây quanh em. Sinh nhật bố mẹ thì em chỉ gọi điện thoại chúc mừng, ngay cả mặt mũi cũng không chịu lộ ra, thậm chí còn có lúc gọi điện thoại chúc mừng cũng quên, em có tư cách gì để oán trách hả? Em trừ ích kỉ hi vọng người khác thương yêu em, em còn có thể làm cái gì?”Còn quá trẻ, không hiểu ích kỉ đôi lúc cũng là tội, từ miệng người khác nói ra, mới biết mình có tội không thể tha thứ như tuyệt không chấp nhận, miệng trở thành vũ khí lợi hại nhất của Thẩm Đông Lăng, để cho cô từ từ thỏa hiệp, chỉ cần cô thỏa hiệp như vậy, vì cái nhà này hi sinh một chút, thì tội ích kỉ có thể chuyển thành tù chung thân, thậm chí có một ngày có thể được tha Thẩm Tây Lăng mấy năm sau, nhớ lại thấy mình lúc đó ngây thơ ngu xuẩn, còn dám hô lên nguyện vọng ngây thơ là Tôi Thẩm Tây Lăng, muốn dùng đồ tốt nhất, muốn ăn đồ ngon nhất, muốn gặp người đàn ông tốt nhất……Hai cái trước, trong quá khứ của cô đã từng có, có lẽ về sau cũng có thể có, nhưng người đàn ông tốt nhất’ sớm đã cách xa Tây Lăng chủ yếu phụ trách việc phiên dịch, một cô gái khác dẫn đội còn lại, nhìn qua rất trẻ, nhưng nghe nói đã làm nhiều năm nay, toàn thân đầy nhiệt tình, để cho cô tự giác nhớ tới lúc mình học đại học, khi đó mình cũng tự tin, đầy nhiệt huyết như thế. Cô gái tự tin là xinh đẹp nhất, khuôn mặt đẹp cũng không so sánh gái này tên là Dương Nguyệt, là một sinh viên cao đẳng, sau khi tốt nghiệp liền làm công việc này. Dương Nguyệt nói cho Thẩm Tây Lăng, cô được công việc này là nhờ nụ cười của mình. Chính về sau ông sếp tuyển cô nói cho cô biết, chính là nụ cười của cô hấp dẫn ông Tây Lăng chỉ cười không nói, cười vừa phải, dù sao con gái học không ít kiến thức, nhưng cười như vậy có vẻ khô khan, thậm chí còn không rõ. Cô đã từng đứng ở trước gương cười, không thể hở nhiều quá, cũng không thể thiếu, lựa chọn độ cong tốt nhất, luyện được nụ cười thích hợp nhất. Cô vốn cho đó là nụ cười đẹp nhất, nhưng thấy lúc Dương Nguyệt cười không chút kiêng kị có chút thê lương, đẹp nhất là muốn cười thì lực học tập của Dương Nguyệt không tệ, đi theo các sinh viên để tìm hiểu các ngôn ngữ khác, mặc dù vẫn gà mờ, nhưng ít ra có thể trả lời các vấn đề đơn giản của du khách ngoại quốc, ví dụ như nhà vệ sinh ở đâu, hay đi ăn cơm, đi theo tôi…. Từ ngữ. Dương Nguyệt còn ở trước mặt Thẩm Tây Lăng biểu diễn, thuận tiên cũng để Thẩm Tây Lăng chính sửa phát bộ dạng của Dương Nguyệt, Thẩm Tây Lăng cảm giác chị mình nói cũng đúng, ai cũng đang vì cuộc sống của mình mà phấn đấu, mà mình thì may mắn, tất cả đều ở trong tay, nên cảm thấy những thứ đó không đáng quý. Xét cho cùng, là mình không biết tự phấn đấu, cũng không học được sự cố trưa là lúc các du khách ăn cơm, buổi chiều lại đi tham quan thêm mấy tiếng, Dương Nguyệt dẫn các du khách về khách sạn nghỉ ngơi, mà một ngày công việc của Thẩm Tây Lăng cũng kết khi kết thúc công việc, cô cũng không rời đi, mà đứng trên cầu nhìn nước chảy. Những năm này, cô luôn cảm giác cuộc sống của mình như dòng nước này, vô cùng vô tận, có vẻ như tự do, nhưng lại chỉ có lượn vòng quanh, đi chảy theo chỗ thấp. Rất lâu, gió êm sóng lặng quá phận, nhưng thật sự có bão tới, cô lại ăn ngủ không yên. Qúa khứ không buồn không lo của mình, mà bây giờ cũng biến thành bộ dạng này, thật không biết nên theo trào lưu cảm thán mấy câu thực tế hay nên oán giận mình không có khả năng thay đổi cuộc đứng lại một lát, nghĩ nên về sớm một chút, sau khi ăn cơm nên xem một bộ phim hoặc vở kịch, sau đó nghỉ ngơi thật vừa mới di chuyển, còn chưa kịp đi bước nào, chân liền bị ai ôm lấy.“Mẹ.” Triển Hiểu An ôm chân Thẩm Tây Lăng, mặt tròn trịa nhìn, thấy mặt cô, “Cô là mẹ.”Thân thể Thẩm Tây Lăng đông cứng lại, thậm chí cô cũng không dám nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có nét giống mình, rồi lại không cách nào nhúc nhích. Cô không nhớ tới hôn nhân của mình, gia đình của mình, vì vậy đương nhiên là quên mất cô với chồng mình còn có một đứa con, cô thực sự không muốn mình đề cập về việc này nữa, giống như có thể chứng minh tất cả không tồn tại. Một lần lại một lần cô cho mình suy nghĩ này, một lần lại một lần có ấn tượng sâu hơn, lừa mình dối người là có thể cô thật sự không lắc đầu một cái, “Bé nhận lầm người rồi.”Cô không dám nhìn đứa bé này một cái, lại hốt hoảng chạy trốn, không dám quay đầu lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô không có con gái, không có con, không có cuộc hôn nhân mình ghét, không có, tất cả không trong đầu cô xuất hiện những hình ảnh rõ ràng, đứa bé ở trong lòng cô, bé cười ngọt ngào với cô, còn kêu lên tiếng “Mẹ”.An An, con gái của cô, tay mềm như vậy, da non như thế, nằm ở trong lòng bàn tay của chạy nhanh về phía trước, nhưng chạy được một đoạn, tay chạm lên mặt mình, đã thấy những giọt nước như đã bị ma nhập, cô quay đầu lại, chạy hướng như trước, xong lại dừng khi cô một lần nữa đứng trên cầu thì nơi đó chỉ có một đôi tình nhân nhỏ đang cười đùa, trên người họ còn mặc bộ đồng phục học sinh mới nhất, được đánh giá là theo phong cách Anh, rất được học sinh trung học yêu thích. Nơi đó không có một đứa bé nào, không có cô gái nhỏ nào. Giống như vừa rồi, tất cả đều là ảo giác, cái gì cũng chưa từng xảy ra qua.
Văn ánBác sĩ Từ khoa tiêu hóa ôn hòa, thanh tú, sở thích làm vườn đọc sách, nấu trai bởi vì thất tình mà nửa đêm đi quán bar bị mẹ headshot, bác sĩ Từ lập tức giác ngộ —— tình yêu là độc, không thể dính nay, bác sĩ Từ đi mua xe, vừa bước vào cửa hàng, một cô gái tươi cười đi về phía nay về sau, bác sĩ Từ quyết tâm làm một người chồng tài Nhan của bộ phận tiêu thụ trẻ tuổi xinh đẹp, người theo đuổi không thiếu các phú nhị đại, giám đốc công Nhan không có cảm giác với đàn ông, một lòng thăng chức kiếm nay Hạ Nhan đi bệnh viện khám bệnh, khám bệnh kết thúc, bác sĩ đột nhiên lấy ra một quả Nhan?Bác sĩ Từ “Bạn bè mở vườn trái cây, nếu như cô thích có thể tìm tôi đặt hàng..
Thẩm Tây Lăng ở trong tình trạng làm việc không ngừng, thậm chí có một lỗi nhỏ, cô sửa rồi mà vẫn bị sai, đồng nghiệp ân cần hỏi cô là đã xảy ra chuyện gì phải không, cô cũng chỉ lắc đầu, tiếp tục sửa lỗi. Tình trạng này không chỉ xuất hiện trong công việc, cô lấy một chén nước cũng bị bỏng, dù không nghiêm trọng bắt đầu mê mang, mình trở lại thành phố này, rốt cuộc vì cái gì? Muốn nhìn một chút, người thân của cô có thể vì cô không ở đây mà thay đổi hay không? Ai rời đi ai cũng không sống được sao?Đi làm lúc rảnh rỗi, Hạ Ngôn gọi điện thoại, bảo cô về nhà nhiều một chút, dù sao đó cũng là nhà cô, cô cũng gật đầu liên tục. Cô có người nhà, có chồng, có con, nhưng vẫn nhẹ nhàng, giống như thành phố này không có người nào có thể khiến cô cảm thấy yên lòng được, để cho cô thấy an toàn, cô như một người lưu lạc, cố chấp muốn tìm một chỗ tốt nhất để tránh bão, nhưng vẫn chưa tìm đến một quán ăn trưa gần công ty thì gặp phải bạn học cùng trung học, lúc học trung học thì quan hệ của họ tạm được, dù sao tính cách, gia thế cũng không khác biệt lắm, cũng có tiếng nói chung. Đối phương hỏi cô dạo này sống thế nào, cũng chủ động nói tới cuộc sống của mình, gặp được Thẩm Tây Lăng là lộ vẻ hiểu nhau không cần nói, nói chồng cô ấy với chồng Thẩm Tây Lăng là một cặp đức hạnhtheo nghĩa xấu, chỉ biết ăn chơi rượu chè, đối với loại đàn ông này, nếu như bạn cứ so đo, nhất định sẽ để ình tức chết, dứt khoát ai đi đường nấy, không ảnh hưởng lẫn nhau, mình sống vui vẻ, cũng không để cho bố mẹ mình lo lắng, vẹn toàn đôi Tây Lăng vừa ăn cơm, vừa nghe, cũng không muốn chen vào nói, cho đến khi đối phương nói một câu, “Tớ còn rất hâm mộ cậu.”Thẩm Tây Lăng dùng khăn giấy lau miệng, lúc này mới giương mắt lên, “Tại sao?”. Gia thế và tướng mạo của đối phương cũng khá, hoàn toàn không cần phải hâm mộ mình, dù hôn nhân của các cô nhìn qua cũng giống nhau, nghĩ tới đây không khỏi cười khổ.“Ít nhất cậu có một người bạn tri kỉ, bây giờ mới phát hiện ra có bạn tri kỉ thật là tốt, ai…..”Đối phương chủ động mời khách, Thẩm Tây Lăng cũng không thể từ chối. Đã rất lâu rồi, không có ai nhắc cô từng có một bạn tri kỉ, một người có thể tâm sự, núp trong cùng một cái chăn lặng lẽ nói chuyện về ngoại hình các học sinh nam, trong lớp học sinh nam đối với mình cũng không tốt lắm, nhưng những chuyện nhỏ bí ẩn cũng nguyện ý chia sẻ với đối phương, sẽ không lo lắng cô ấy có một ngày sẽ bán đứng mình, tin tưởng cô ấy như cô ấy tin chuyện trong mấy ngày, cũng khiến tâm tình cô đi xuống, nhất là nghe được tên của Hướng Tri Dao, lại khiến lòng cô khẽ chua vẫn nhớ, lúc học cấp 3, có một cô gái khiến toàn trường điên cuồng, một cử động có thể biến thành tiêu điểm của mọi người, luôn luôn độc lập, luôn làm theo ý mình. Ngay lúc biết Hướng Tri Dao là nữ thần trong lòng các nam sinh, đồng dạng cũng là loại người Thẩm Tây Lăng hâm mộ nhất, vĩnh viễn vì mình mà sống, không thèm để ý tới ánh mắt của người khác chút Tri Dao sẽ đi một đôi giầy tinh xảo đứng ở sân tập thể dục, móng tay tinh xảo, bông tai mắt sáng, ngay cả tóc cũng là nhuộm. Chỉ cần có cô đứng ở đâu đấy, nhất định sẽ khiến người ta chú ý tới, khuôn mặt xinh đẹp cộng thêm việc ăn mặc nổi bật, trở thành nữ sinh được bình luận nhiều nhất ở cô nữ sinh đó lại là bạn tốt nhất của Thẩm Tây Lăng, cô biết tính của Hướng Tri Dao là thế, cũng không phải cố ý đi hấp dẫn ánh mắt của người khác, thậm chí ánh mắt của người khác thế nào cô cũng không để rất lâu, cô đã không nghĩ tới người bạn tốt này, kể cả kỷ niệm cũng được cất giữ. Cô cũng không quan tâm tới tin của Hướng Tri Dao, giống như người này chưa từng bước vào cuộc đời của cô, rốt cuộc là thời gian quá mức vô tình hay là người đã thay đổi quá nhiều ký ức, ngay cả mình cũng đơn thuần tới cực điểm, chẳng biết tại sao, cô lại nhớ tới lúc tìm một chỗ để khóc lớn, khóc thút thít mãnh liệt, không có một chút đè thề, “Cả đời anh chỉ yêu một mình em, nguyện sống với em tới đầu bạc răng long.” Là lời thề ngây thơ nhất, luôn nhắc nhở chúng ta rơi xuống, từ từ già đi như thế lúc tan làm, Thẩm Tây Lăng cảm giác như mình bị nhốt vào nhà tù vậy, rốt cuộc có được tự do, cho dù cô không phải là một người tốt đi đến nơi, sau khi tan làm thì cuộc sống không có bất kì sự sắp xếp nào, nhưng vẫn suy nghĩ muốn tìm một chỗ, ổn định tâm tình không bất thường hôm hình như trời cao đặc biệt thích cùng cô đối đi ra khỏi công ty được mấy bước, đã nhìn thấy một chiếc xe đứng ở trước công ty. Giờ phút này, người đàn ông trong xe hạ cửa kính xe xuống, nở nụ cười hướng cô. Cô mấp máy môi, có lẽ đối với người đàn ông này luôn luôn có thành kiến, vì vậy nụ cười của anh khiến cô nghĩ đến hai từ “Dối trá.”Sợ bị đồng nghiệp khác bắt gặp, cũng sợ xe của anh đứng ở chỗ này tạo ra nhiều rắc rối hơn, vì vậy bước nhanh tới, mở cửa xe, ngồi Dịch Minh vẫn nhìn cô, không biết có phải sự phối hợp của cô khiến anh thấy kinh ngạc, dù sao vẫn nhìn cô, cũng không nói gì, không lái xe đi. Thẩm Tây Lăng nhịn một lát, sau đó mở cửa xe, đi ra ngoài, lại kéo cửa xe ra ngồi chỗ cạnh tài xế, ngồi xuống, thực hiện xong, Triển Dịch Minh mới chậm rãi lái xe rời đi.“Anh lại muốn làm cái gì?” Cô nói chậm rãi, không chuẩn bị gây gổ, ít nhất bạn học cùng trung học của cô nói rất đúng, cuộc sống ai đi đường nấy, không cần vượt qua ranh giới gì, như vậy là tốt với tất cả mọi Dịch Minh liếc nhìn cô một cái, “Đến nhắc nhở em còn có nhà, có chồng có con.” Dừng một chút, quan sát vẻ mặt của cô, “Em chẳng lẽ quên mất rồi sao? Coi như quên chúng ta không có quan hệ, anh có thể đến nhắc nhở em.”Anh vẫn cười, hoàn toàn không có mặt lạnh tỏ rõ tâm tình anh không tốt như đêm hôm đó. Nhưng so sánh ra, cô càng không thích bộ mặt của anh như bây giờ, để cho cô không cách nào phán đoán lời nói của anh có thực giả hay không, cũng không nhìn thấu được rốt cuộc tâm tình anh tốt hay cực xấu mà biến cô thành đồ anh nhắc tới con gái thì cũng khiến toàn thân cô cứng lại một gái cô, sinh ra nhỏ như vậy, bởi vì đau đớn, đôi mắt cô đẫm lệ mông lung nhìn con mình, làm thế nào cũng không thấy rõ. Đó là miếng thịt từ trên người cô rơi xuống, đau là cô, nhưng cô lại ném đi dễ dàng như vậy, nói đi là đi, chưa trở về một chí mấy đêm liền, cô không dám nhìn mặt của An An, chuyện gì cũng quăng cho bảo mẫu, cô không quản không hỏi. Mà Triển Dịch Minh thấy bộ dạng cô như vậy, liền bắt đầu cãi nhau ầm ĩ, mắng cô uổng làm mẹ. Cô nghe được Triển Dịch Minh nói mình như vậy, nhưng lại cảm thấy anh nói đúng, cô quả thật không phải một người mẹ tốt, cũng không xứng làm đó cô có một người bạn học đại học, gọi điện thoại nói chuyện với cô. Nữ sinh đó kết hôn được hơn một năm, lúc đó mang thai, nhưng vào lúc này phát hiện chồng mình ngoại tình. Chồng của cô ấy tỏ thái độ rõ ràng, anh ta sẽ không chia tay với người tình, cũng không cắt đứt quan hệ, cô sống thì sống, không sinh con cũng không quan tâm, muốn ly hôn cũng được, không ly hôn cũng Tây Lăng nghe được hết sức tức giận, bảo bạn học lúc đó thừa dịp mới mang thai được mấy tháng liền phá thai rồi rời khỏi người đàn ông kia đi, nhưng cô ấy lại khóc nói không làm được, cô ấy không nỡ bỏ con mình, không bỏ được, vì vậy nhất định phải sinh nó Tây Lăng yên lặng nghe, trong đầu chỉ có ba chữ Không bỏ được, không bỏ được…..Cô không muốn có một ngày ba chữ này lại xuất hiện với cô, cô sợ nhìn con mình lớn lên từng ngày, gọi cô là mẹ, ngủ với cô, cầm bàn tay bé nhỏ của con mà dắt đi. Cô sợ xuất hiện bức tranh này, tất cả bọn họ đều là liều thuốc phiện, sẽ khiến bạn nghiện, sẽ không nỡ bỏ, không thể để xuống cuộc hôn nhân của cô đã có trăm ngàn vết thương, tha thứ cho sự ích kỉ của cô, không muốn đứa bé này ràng buộc cô cả đời, không muốn có một ngày cô quyết định rời đi, lại phát hiện ra mình không bỏ cũng không nguyện ý sinh ra một sinh mạng vô tội như vậy, giống như là nghi thức hoàn thành cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nhà họ Triển có bất mãn với cô, bảo cô tình mẹ cũng không có, cô muốn ra nước ngoài thì lập tức bị bác bỏ, nhất là nhà họ Triển không biết từ nơi nào biết được cô có một người bạn trai đã yêu lâu năm rồi, càng không chấp nhận cô xuất ngoại. Lúc đó cô rất kiên trì muốn xuất ngoại, thái độ cứng rắn muốn rời đi, Triển Khải Hạo cùng Nghê Văn Bái cũng thỏa hiệp, sinh cốt nhục của nhà họ Triển rồi sẽ cho phép cô xuất ngoại, nếu không không bàn nữ đều làm bằng nước, có khuyết điểm của mình, khuyết điểm lớn nhất chính là mềm lòng, nếu như sinh con ra, sẽ khiến người nhà cô càng tốn tâm tư hơn, cũng khiến con trai mình trưởng thành lên một chút. Lúc đấy Triển Khải Hạo cùng Nghê Văn Bái nghĩ rằng nếu Thẩm Tây Lăng sinh con, có lẽ cô sẽ không rời đi, nhưng không ngờ rằng cô vẫn kiên trì như thế, hơn nữa hành động quả quyết đến Thẩm Tây Lăng vẫn trầm mặc, Triển Dịch Minh cũng không tức giận, tiếp tục nói, “Ngày đó bố mẹ em nói chuyện với anh rất nhiều, anh đột nhiên cảm thấy đề nghị của bọn họ không tồi.”“Bọn họ nói gì với anh?” Thẩm Tây Lăng bị hấp dẫn bởi nội dung câu nói của anh, nghiêng người nhìn anh.“Bọn họ nói em mới về nước không được bao lâu, bảo có nhiều điểm em cần tha thứ cho anh, cũng nói tính cách của em, nên tha thứ cho em một chút. Dĩ nhiên nói nhiều nhất là anh là người đàn ông có gia đình, nên tốn chút thời gian dành tình cảm lên vợ mình.” Nói xong câu cuối cùng thì anh nhìn chằm chằm cô, ý vị ánh mắt không Tây Lăng lại cảm thấy có chút lạnh rồi, rất lạnh.“Anh tin lời của bọn họ sao?” Âm điệu của cô có chút cao, chính cô cũng không phát hiện ra cô có chút kích động, giống như là đang sợ.“Tại sao không tin?” Triển Dịch Minh nâng khóe miệng, “Anh rất tôn trọng với trưởng bối, đề nghị của bọn họ anh luôn thực hành, ví dụ như mấy năm trước ông nội bảo anh cưới em, anh cũng làm.”“Anh không cần phải nói quang minh chính đại như thế, tôi biết rõ anh không có hứng thú gì với tôi, về sau chúng ta cứ theo làm theo phương thức sống trước kia…. “Triển Dịch Minh ngắt lời cô, “Làm sao em biết anh không có hứng thú với em?” Tầm mắt anh nhanh chóng lướt qua mặt cô, “Dung mạo em không tệ, mặc dù không phải dạng anh thích.” Anh lại đưa tay ra, chạm vào ngực cô từ từ đi xuống, “Vóc người không tồi, đối với việc bồi dưỡng chuyện tình cảm, dĩ nhiên có thể suy tính.”“Anh coi tôi là cái gì?” Trên mặt cô hiện rõ vẻ tức mắt của anh cùng động tác, như thấy được một người phụ nữ xa lạ, đối với cô còn cảm thấy rất hứng thú, vì vậy có vài phần thích thú.“Một người phụ nữ.” Anh dùng tay chỉ vào, “Một.”Thẩm Tây Lăng nghẹn đỏ mặt, cũng không thể phủ nhận với anh, cô cũng là một người phụ nữ không phải sao?
cuộc hôn nhân này đã nhiều năm