Tuy nhiên chất lượng ra sao mời các sư huynh sư tỷ vào đọc sẽ rõ. =========. MTC. ========. Viết xuống " Bạch kim đại thần toàn năng viết truyện nào cũng thành tinh phẩm! " không dễ, mọi người tán dương chính là động lực để tiểu biên tiếp tục kiên trì viết tiếp! Hẹn Biến Thân Tiểu Lưu Manh - Tiểu Vũ Chuyển Tình ---Hiện đại, trọng sinh, linh hồn xuyên việt, hào môn, di tình tiểu ngược, 1x1, HE Biến Thiên - Vong Sa Lậu--- Cổ trang - Cung đình - Cường cường - HE Biết Ấm Giường, Cầu Bao Dưỡng + Biết Ấm Giường, Cầu Chân Ái - Vạn Truyện [Trư Trảo Hệ Liệt] Bộ 3 Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược của tác giả Đường Quế Hoa là một truyện đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE. Một tiểu lưu manh nghịch ngợm không thể kiềm chế được một đại viện trưởng đạm mạc vô Bọn họ tại nơi lược lộ vẻ tiểu đích khỏe đẹp phục bên trong bị chen lấn đích tình cảnh thật sự là khó có thể hình dung. tỷ tỷ rất trừng mắt nhìn vài lần, khe khẽ mắng câu "Tiểu lưu manh." Tiện cắn môi, thở hổn hển, quay đầu hướng bậc thang đi đến Tam thập nhị tuế đích cao trung sinh ๖ۣۜMẹ đẻ: Vĩnh Viễn Đích HE 永远的 HE. ๖ۣۜSố đo ba vòng: Hoan hỉ oan gia, hiện đại, đoản văn, trọng sinh. ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE (có thịt) Trúc Mã Thanh Mai cổ trang, 1×1, ấm áp. Trúc Mã Trúc Mã Hiện đại, hoan hỉ oan gia, trúc mã trúc mã, ấm áp ngọt văn Trư trảo hệ liệt - Tiểu lưu manh đích ái tình công lược | Vương Nguyệt; Trùng sinh chi Hàn gia | vnyfgs; Trùng sinh chi si tửu hữu diễn | Đằng Thiên; Trùng tiêu nhất dạ | Miêu Thử vương đạo; Trường nhân cửu | Nhất Dạ Lâu; Tù lung | Cáo Khìn; Tù lung - Xà phược | Cáo Khìn EbpKSN. “Chị y tá xinh đẹp ơi, em hỏi chị cái này được không?” Một bé con ngẩng cao cái đầu bóng lưỡng, nghiêm túc hỏi.“Được! Em muốn hỏi cái gì nào?” Cô y tá tươi cười để lộ lúm đồng tiền như hoa, rất là nhiệt tình cúi xuống, đây tuyệt đối không phải vì bé con khen cô xinh đẹp!“Em bé được sinh ra từ đâu ạ? Không được gạt em nha!” Bé con mở to đôi mắt trong vắt ngây thơ hỏi, có một tia giảo hoạt thoáng xẹt qua,“Em hỏi là từ trong bụng làm sao mà chui ra á, em biết là không phải từ rốn nha!”“Ách……” Y tá đỏ mặt, xấu hổ đến đầu đầy hắc người con trai tựa như một làn gió mát lạnh lướt nhanh tới, tóm gáy bé con,“Em có hỏi một ngàn lần cũng vô dụng thôi! Nếu muốn biết em bé được sinh ra từ đâu thì ráng đợi tới tuổi kết hôn, tìm được lão bà rồi hẵng đến hỏi lại đi!”Cô y tá thở phào một hơi, hai mắt tràn đầy màu hồng phấn nhìn theo bóng dáng của người con trai kia đi xa nga, được một anh chàng đẹp trai như vậy ra tay cứu giúp thật là tuyệt nga! Tuy rằng hơi lạnh lùng một chút nhưng vẫn là rất tuyệt! Anh ta mặc áo bác sĩ, vậy không phải nghĩa là sau này sẽ rất có cơ hội “tình cờ gặp lại”?“Có phải cảm thấy cậu ta thật đẹp trai không?” Bên cạnh đột nhiên có thêm một người, trên mũ y tá có thêm một vết gạch thẳng màu lam.“Đúng vậy!” Cô y tá nhỏ còn đang chìm trong ảo tưởng để làm cách nào biến “tình cờ” thành cuộc “tái ngộ” lãng mạn, căn bản không có quay đầu đi.“Vậy cô có biết kỳ thật anh ta là gay không?”Cái gì? Cô y tá khiếp sợ quay đầu tá trưởng âm âm cười, họa vô đơn chí, “Là gay đấy, còn có 50% khả năng là thụ nga!”Sụp đổ! Y tá nhỏ phẫn nộ rồi, vì sao những anh chàng đẹp trai trên thế giới này lại không thích phụ nữ? Tan nát a tan nát, chỉ lên mặt trăng nguyền rủa anh ta nhất định phải là thụ, là vạn niên thụ bị đàn ông áp trọn đời không thể xoay người!Cô y tá xinh xắn hóa thân thành mãnh hổ, vọt vào trong phòng bệnh, dùng bi phẫn tràn ngập biến thành năng lượng làm y tá khác khẽ nhăn mặt,“Y tá trưởng, có phải đả kích này hơi quá tay rồi không?”Y tá trưởng thản nhiên liếc mắt một cái,“Lần đầu dùng thuốc thì phải đúng chỗ mới có thể ngăn bệnh lại phát tác. Đúng rồi, trong cái đám y tá mới đến này còn có mấy đứa chưa hiểu chuyện, nhanh đem bọn nhỏ đó bóp chết từ trong nôi luôn đi!”Một bệnh nhân đi ngang qua nghe thấy câu cuối cùng, sợ đến run bắn người, không lẽ mình đi nhầm bệnh viện của xã hội đen sao?Khách hàng là Thượng Đế, bệnh nhân cũng là Thượng Đế trong bệnh tá trưởng vội vàng chân chó cười làm lành giải thích,“Thực xin lỗi, nhất thời nói sai, tôi chỉ là bảo cô ấy bóp chết tư tưởng không tốt của mấy người mới mà thôi, để xây dựng ý thức toàn tâm toàn ý vì bệnh nhân phục vụ……”Balabala,balabala…… nói đến nước miếng tung bay mới khiến cho bệnh nhân nọ tạm an tâm.“Anh viện trưởng đáng ghét! Ước gì anh uống lộn thuốc, cả đời không tìm được lão bà, còn phải to bụng sinh bảo bảo!”Bé con đầu bóng lưỡng đi chọc ghẹo người không được bị người thanh niên kia xách cổ đi ngang qua vài khu phòng bệnh, đi đến dãy phòng nhi đồng ở khu trong cùng. Bé con giống hệt một chú khỉ mà không ngừng giãy dụa nhưng không thể nào thoát ra được. Chiếc áo ngủ màu xanh lam in hình chú gấu hoạt hình bị tốc lên, lộ ra ***g ngực đầy xương sườn và cái bụng to bất thường.“Tiểu Bân Bân, con lại chạy loạn khắp nơi rồi!” Y tá tay cầm thuốc đứng đợi cả nửa ngày tức giận chống nạnh nhìn bé con khoảng chừng năm sáu tuổi này, hoàn toàn không để ý đến người thanh niên rất đẹp bên tấm biển ngoài phòng bệnh ghi chú rõ Bệnh bạch cầu nhi đồng – Khu A – Phòng thanh niên thả bé con xuống, lạnh lùng nhìn y tá,“Giao cho cô đấy, trông nó cẩn thận! Đừng để cho nó chạy khắp nơi, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì làm sao? Nhớ đấy, đừng để cho tôi phát hiện lại có lần sau!”Y tá một câu cũng không dám giải thích, cúi đầu nhận sai,“Dạ, viện trưởng.”“Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Cha của bé con đầu bóng lưỡng hoang mang rối loạn chạy vào, mặc một cái áo thun rẻ tiền và một cái quần cộc, đầu đầy mồ hôi, bộ dáng lôi thôi lếch thếch vừa nhìn đã biết là dân lao động nặng.“Không liên quan đến cô y tá ạ, là tôi vừa đi ra ngoài gọi điện thoại, gọi vợ tôi ở quê động viên mấy người thân đi xét nghiệm tủy. Tôi đã dặn nó ngồi ngoan rồi, ai ngờ thằng nhóc này liền chạy loạn! Bân Bân, mau giải thích cho viện trưởng đi! Nếu không có ngài ấy tài trợ chi phí chữa bệnh thì con sẽ ra sao hả?”“Không sao đâu.” Người con trai vẫn đạm mạc như cũ, y đã từng được vô số người biểu lộ lòng biết ơn như vậy, dù sao thì cũng không phải tất cả mọi gia đình đều có tiếng cười cho đến cuối cùng, vì vậy nên cũng không cần mọi người phải cảm ơn, y chỉ là làm những chuyện mà mình có đủ khả năng thôi.“Bất quá Tăng tiên sinh, vợ anh đã về rồi thì anh nên để ý đến con mình nhiều hơn mới đúng. Dù sao thì nhân viên của chúng tôi cũng không phải là vạn năng. Vạn nhất xảy ra chuyện gì thì người ân hận vẫn là anh, không phải sao?”Tăng tiên sinh xấu hổ cúi đầu, giống hệt như học trò bị thầy mắng. Hai vợ chồng họ chỉ có mỗi một đứa con là Bân Bân, tuy rằng rất nghèo nhưng vẫn yêu chiều nó như bảo bối. Vợ anh ta ngày hôm qua khi rời đi còn dặn dò hết sức cẩn thận là phải chăm sóc con cho chu đáo, sao mình lại sơ ý đến như thế chứ?“Anh!” Một cô bé khoảng hai ba tuổi ở phòng bên nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức ôm búp bê chạy tới, kéo kéo góc áo y, nũng nịu,“Tĩnh Tĩnh ngoan lắm, đã chích thuốc rồi, anh ôm một cái!”Vẻ đạm mạc trên mặt người thanh niên cuối cùng cũng lộ ra một chút dịu dàng, ôm lấy bé con. Vốn y không thích bị người khác thân mật tiếp xúc nhưng vẫn để cho cô bé hôn lên mặt mình một cái.“Tĩnh Tĩnh nếu tiếp tục ngoan đến hết tháng này thì anh lại mua cho em một con búp bê nữa, chịu không?”“Dạ!” Cô bé con cười toe toét. Chiếc váy đầm màu hồng nhạt xinh đẹp cùng với chiếc khăn nhỏ cùng màu trùm trên đầu giúp cho gương mặt tái nhợt của cô bé trở nên xinh xắn hơn cậu bé đầu bóng lưỡng kia rất so sánh, Tăng tiên sinh càng thêm nhụt chí, dùng sức chọt vào đầu con trai một cái, căm giận giáo huấn,“Con coi con người ta kìa, tuổi còn nhỏ hơn con đến phân nửa, so với con ngoan hơn biết bao nhiêu?”Bé con chu môi, vẫn là thành thành thật thật vươn tay để y tá chích thanh niên một thân áo trắng trở về phòng viện trưởng, theo thói quen khóa trái cửa, sau đó mới lộ ra biểu tình nguyên không được cao lắm, chưa đến 1m8, nhưng bởi vì thân hình thon dài, tỷ lệ đặc biệt tốt, vì vậy nên tạo cho mọi người cảm giác là cao hơn so với thực ngoài của y rất giống cha, khi làm mặt lạnh thì được xem như là mỹ nam đúng tiêu chuẩn, nhưng ánh mắt thì giống một người khác, mắt xếch cổ điển, khi tháo kính mắt xuống thì đặc biệt mê là thói quen, lại càng mở tờ báo trên bàn ra, theo thói quen lật đến tờ cuối cùng mục tin tức giải soạt!Vong niên luyến! Bất luân luyến! Lolita yêu trung niên đại thúc!Tin tức mới nhất, tam đại danh đạo đồng thời sống mái với nhau, rốt cuộc ai có thể tiếu ngạo giang hồ, độc lĩnh phong tao?Còn có cặp Kim Đồng Ngọc Nữ nào đó gặp phải trắc trở trong tình yêu, chia ly thổn thức! Phía sau có thể nào có ẩn tình không thể cho ai biết?Y đem hai chân gác lên bàn công tác, chuyên tâm đọc tiếp, đột nhiên một bức ảnh chụp cực đại đột nhiên ánh vào trong ảnh là một người thanh niên mặc trang phục đua xe, đầu đội mũ bảo hiểm, đôi mắt luôn luôn nheo lại bỡn cợt bị giấu dưới mũ, chỉ lộ ra nụ cười tươi rói.“Tin tức giật gân Hoàng tử đua xe sắp sửa trở về! Rốt cuộc là vì danh lợi, hay là vì tình yêu, xin xem bản điều tra độc nhất vô nhị của bổn báo!Phạch! Y khinh thường ném tờ báo lên trên bàn, nghiến răng nghiến lợi,“Tiểu lưu manh! Còn dám trở về?”Tờ báo không nói nghĩ, y vẫn đem tờ báo cầm lên, bắt đầu đọc từng chữ gian phòng viện trưởng rộng thênh thang, thình thoảng quanh quẩn tiếng cười nhạo cùng châm quên giới thiệu một câu, y, Mộ Dung là viện trường một bệnh viện tư nhân nào đó, năm nay vừa mới hai mươi lăm. Nhân sinh của y, từ một bài báo giải trí, bắt đầu trở nên bất thường. Bộ 3 Trư Trảo Hệ Liệt Thể loại hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE có thịt Edit Ruby CP Đường Mộ Dương x Mộ Dung Cương Câu chuyện kể về tình yêu của một tiểu lưu manh và một đại viện trưởng đạm mạc vô tình. Tuy quen biết từ nhỏ nhưng lại không phải thanh mai trúc mã. Cửu biệt gặp lại, giống như trước vung tay, chính là đánh tới đánh lui như lúc trước, nhưng sao lại đánh đến trên giường rồi? Vì xúc động nhất thời mà không thể chạy thoát số phận định đoạt. Bánh bao nhỏ ở trong bụng người nào đó nghiêm túc phê bình Hai người không được phép náo loạn nữa! Nếu còn nháo nữa thì người ta sẽ đi ra trừng trị cả hai nga! Tác giả Đường Quế Hoa Thể loại hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE có thịt Độ dài 61 chương và 11 phiên ngoại Nhân vật chính Đường Mộ Dương x Mộ Dung Cương Chủ dịch Vương Nguyệt Hoàn Văn án Một tiểu lưu manh nghịch ngợm không thể kiềm chế được Một đại viện trưởng đạm mạc vô tình, Từ nhỏ quen biết, lại không phải thanh mai trúc mã, Cửu biệt gặp lại, lại như trước vung tay, Chính là đánh tới đánh lui, như thế nào liền đánh tới trên giường rồi? Nhất thời xúc động, mạng đã định chạy không khỏi bị số phận trừng phạt. Bánh bao nhỏ ở trong bụng người nào đó nghiêm túc phê bình Hai người không được phép náo loạn nữa! Nếu còn nháo nữa thì người ta sẽ đi ra trừng trị cả hai nga! Liên quan – Trư trảo hệ liệt Trảm bất đoạn đích hàm trư trảo Hoàn Đương vương tử chàng thượng vương tử Hoàn Tiểu lưu manh đích ái tình công lược Thuần “thử” ý ngoại Thâu lai đích ái tình Đăng bởi Chanh Chua Chanh thì luôn chua Xem tất cả bài viết bởi Chanh Chua Tác giả Thể loại Hài Hước, Đam MỹNguồn thái FullSố chương 72Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Bộ 3 Trư Trảo Hệ LiệtThể loại hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE có thịtEdit RubyCP Đường Mộ Dương x Mộ Dung CươngCâu chuyện kể về tình yêu của một tiểu lưu manh và một đại viện trưởng đạm mạc vô quen từ nhỏ nhưng lại không phải thanh mai trúc biệt gặp lại, giống như trước vung tay, chính là đánh tới đánh lui như lúc trước, nhưng sao lại đánh đến trên giường rồi?Vì xúc động nhất thời mà không thể chạy thoát số phận định bao nhỏ ở trong bụng người nào đó nghiêm túc phê bìnhHai người không được phép náo loạn nữa! Nếu còn nháo nữa thì người ta sẽ đi ra trừng trị cả hai nga! “Chỗ này ở cũng được ha!”Đường Mộ Dương bưng một tô hồn đồn vừa ăn vừa nhìn quanh chỗ ở của Mộ Dung vì từ nhà đến bệnh viện có hơi xa cho nên Kì Hạnh Chi đã mua cho con trai một căn hộ nhỏ trong chung cư gần đấy. Tuy rằng hơi nhỏ nhưng để cho một người sinh hoạt thì thoải mái. Bày trí cũng rất đơn giản thanh nhã, chỉ có những đồ gia dụng cần thiết, sàn nhà lát bằng gỗ, là phong cách mà người trẻ thường ưa thích. Đứng ở ban công tầng ba mươi hai là tầng cao nhất, nhìn phía dưới ngựa xe như nước, vẫn là rất có vài phần hương vị, chỉ là trong phòng lại để vô số thú nhồi bông nên có hơi kì quặc.“Đưa đây!” Mộ Dung Cương giật gấu papa từ tay tên tiểu lưu manh, đặt nó lại bên cạnh vợ nó và đám gấu con. Căm hận trừng người nào đó,“Tay bẩn không được chạm vào! Ăn thì cứ ăn đi, nhìn coi làm văng nước sốt ra khắp nơi rồi!”“Keo kiệt!” Đường Mộ Dương lườm y một cái, nhưng bây giờ đang trong hoàn cảnh ăn nhờ ở đậu nhà người ta, vì vậy đành thành thành thật thật ngồi yên trên ghế, đem cái hồn đồn cuối cùng nuốt vô bụng, húp nước canh sồn sột, thoải mái xoa bụng ợ một hơi,“Tay nghề của ông cậu đúng là không sai! Đã nhiều năm không được ăn ngon thế này rồi.”Quả nhiên là heo! Ăn sạch hết bữa sáng trong ba ngày của y, không chừa lại chút xíu nào! Mộ Dung Cương trong lòng căm giận mắng một câu, nhưng bởi vì câu nói vu vơ lại ẩn ẩn đau thương của hắn mà không nói gì. Bỏ nhà đi nhiều năm như vậy, quả thật hắn có chút đáng thương.“Ăn xong thì vô bếp thu dọn, rửa chén bát sạch sẽ, lau hết cái chỗ bị chú làm cho bắn nước ra tùm lum này luôn! Tôi đi ra mà còn chưa thu dọn xong thì cút ngay!”Nói xong thì lấy quần áo đi vào phòng tắm. Tiểu lưu manh nghĩ đến chỗ ngủ tối nay, đành ngoan ngoãn đi thu dọn, nhưng bụng đầy ấm ức, nói nhỏ,“Cái bệnh ưa sạch sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, nhìn cái phòng này coi, chậc chậc, nói cậu ta là đàn ông ai tin a? Ai! Mình là đại lão gia, sẽ không so đo với một cô bé.”Hắc hắc, cô bé…… Tiểu lưu manh tự chọc mình cười, nhìn chén hồn đồn vẫn còn sót chút nước canh,“Bất quá tay nghề nấu nướng tiến bộ không ít, vậy mà mình không biết. Sẽ không nói cho cưng, miễn cho cưng lại kiêu ngạo! Ừm…… Ngày mai ăn cái gì đây ta? Thịt nướng? Sườn xào chua ngọt?”Tiểu lưu manh càng nghĩ thì nước miếng không nhịn được mà ứa vì trời hơi lạnh nên Mộ Dung Cương chỉ tắm khoảng hơn mười phút liền mặc quần áo đi ra. Áo thun quần cụt rộng thùng thình, chỉ khi nào ở nhà thì y mới ăn mặc thoải mái như thế không chút thay đổi đem một bộ đồ ném cho hắn,“Tới phiên chú.”Tiểu lưu manh vừa thu dọn xong làm vẻ mặt *** đãng,“Bảo bối nhi, nguyên lai cưng muốn chúng ta mặc đồ tình lữ nha, tôi thật chờ mong!”Rồi sau đó, dưới ánh mắt lạnh thấu xương của bảo bối mà cụp đuôi chạy vào manh! Mộ Dung Cương từ khóe miệng oán hận phun ra hai chữ, sau khi nghe thấy tiếng nước vang ra từ phòng tắm, liền đi vào phòng ngủ, khóa cửa, gọi điện thoại.“Bác, là con, Tiểu Cương.”“Mộ Dương ở chỗ của con, vừa rồi chú ấy không làm gì cả, chỉ đánh với con một trận, mọi người yên tâm, bọn con chỉ đùa thôi, không sao cả……”“Chú Thần, chú đừng giận chú ấy. Đêm nay chú ấy vừa mới trở về, sân bay có rất nhiều người, chú ấy phải tới một thành phố khác, sau đó lái xe về, hành lý còn chưa về tới…… Hẳn là chú ấy đi viếng mộ ông nội và mẹ của chú ấy, vừa rồi con giúp chú cất xe, trên xe còn dính một ít hoa cúc và tro…… Chú ấy chưa có ăn cơm chiều, sợ về trễ sẽ quấy giấc nghỉ ngơi của ông Đường nên mới tới tìm con, ngày mai sẽ trở về …… Vâng, được, được, con nhớ rồi, mọi người sớm nghỉ ngơi đừng quá lo lắng a.”Treo điện thoại, Mộ Dung Cương lại nhắn tin cho ba ba mình, báo bình đến ba ba giờ này chắc là đã ngủ, nhưng rất nhanh đã có tin nhắn trở về. Tuy rằng chỉ có một chữ “Được”, lại bao hàm vô số quan tâm của người Dung Cương ấm áp cười, buông điện thoại khi Đường Mộ Dương tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ đi ra, cả người cảm giác thuận mắt chỉa chăn và gối trên sô pha, ý tứ không cần nói cũng Dung Cương đọc thuộc lòng mấy điểm hạng mục công việc vừa mới được dặn dò,“Ngày mai khi chú về nhớ mua quà cho ông Đường, tiền không đủ thì tôi cho mượn. Hai năm nay lượng đường huyết của ông Đường có hơi cao nên đừng mua mấy thứ đồ ngọt. Rượu cũng đừng mua, răng cũng không còn tốt, đồ cứng ăn không được. Nếu muốn mua đồ thì size áo là XL, quần thì lớn hơn, là XXL. Giày thì mấy năm nay không dùng giày da, trừ bỏ tập thể dục, bình thường ông chỉ đi giày vải dệt thủ công. Giày thể thao thì mua loại dùng để người lớn tuổi tập thể dục rất tốt, mua loại dùng để mang vào luôn chứ đừng mua loại cột dây, rất bất tiện. Cỡ giày là 42, giày vải thì nhỏ hơn một số. Đúng rồi, khi đi mua giày nhớ nói với nhân viên bán hàng là mua cho người lớn tuổi là ổn.”Đường Mộ Dương tựa vào khung cửa, ngửa đầu nhìn trần nhà, đén trong phòng tắm đã tắt, khiến cho nửa mặt của hắn bị che khuất bởi bóng tối, nhìn không rõ biểu tình của Dung Cương đột nhiên cảm thấy có chút chua xót, y cũng đã bao lâu chưa chú ý đến cha và ba ba? Còn có hai ông của y nữa? Năm tháng luôn vô tình như thế, trong khi bọn họ nhanh chóng lớn lên thì đồng thời lại tàn khốc lấy đi sức khỏe của những người thân yêu nhất của đến chuyện ông bảo y đi xem mặt, y đột nhiên không cảm thấy phiền nữa, đây là sự quan tâm của ông, y hẳn là nên đi, cũng phải đi!“Thôi được rồi, ngủ đi.” Mộ Dung Cương xoay người vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nhưng cảm giác chua xót vẫn như cũ bao vây lấy y, khiến cho y không thể bình tĩnh trong bóng tối mở mắt nhìn trần nhà cả buổi, đột nhiên nghĩ đến cái phong thư vẫn chưa được mở ra, theo thói quen vói tay lên đầu giường lấy, nhưng lại không Khi tắm rửa đặt ở trong phòng tắm, đang muốn ra ngoài lấy, trước cửa lại có một con quỷ đang chờ thương hề hề ôm gối đầu, quấn chăn,“Sô pha không thoải mái, cho tôi lên trên giường cậu ngủ chung được không? Dù sao giường dài tới 1m5 lận, 2 người ngủ được mà~~~.”“Chú đang tính làm gì vậy hả? Dọa chết người đó!” Mộ Dung Cương tức giận đẩy hắn ra. Ngay cả đèn cũng không chịu mở một cái, tạo hình như thế này hắn có biết mình có bao nhiêu khủng bố không? Còn muốn cùng giường?“Nằm mơ!”Quỷ cực lực tranh thủ,“Tôi cũng không phải cố ý, tôi còn chưa kể chuyện cho cậu nghe mà, lên gường rồi tôi từ từ kể cho cậu nghe nha?”“Không nghe!” Mộ Dung Cương lập tức đi vào phòng tắm, may mắn thư vẫn còn chưa có ướt nhẹp, được đặt cẩn thận ở trên khi y quay về, phòng ngủ đã sáng đèn, quỷ hóa thân thành người, đang chiếm lấy giường của y.“Cậu xem, tôi chỉ chiếm có một phần tư chỗ thôi nè, tôi cam đoan không ngáy, không nghiến răng.”Thôi đi, chỉ có một đêm, nhịn đi! Mộ Dung Cương cắn chặt răng,“Nếu chú ở trên giường dám lộn xộn, tôi liền đá chú xuống!”Đường Mộ Dương lập tức lấy chăn đem mình bao lại thành cái chả, dùng hành động chứng tỏ quyết tâm của thì không thể đọc được rồi, chỉ có thể đặt tạm vào ngăn kéo. Mộ Dung Cương leo lên giường, Đường Mộ Dương liền bắt đầu kể chuyện linh tinh cho y nghe.“Ai, cái cô Rihanna kia kỳ thật không phải là bạn gái của tôi mà là em gái! Cô bé đó cậu đừng coi cô nàng đóng phim thì thấy ngoan hiền, kì thật tính cách của cổ nóng như lửa, hung dữ lên thì đàn ông đều sợ cổ. Mà cổ cũng đáng thương lắm, từ bé đã bị người nhà coi như là cây hái ra tiền mà ném vào giới showbiz, chưa hề trải qua hạnh phúc tuổi thơ. Nếu cô ấy không hung dữ một chút, sớm bị người ta ăn đến xương cốt cũng không còn.”“Vậy sao hai người quen nhau?” Tính cách ưa bát quái cuối cùng cũng bị khơi gợi, có lẽ buổi tối nay sẽ không nhàm chán.[ Có người nói, nhân vật nhiều quá, có hơi phức tạp, phải làm cái phả hệ, đề nghị này hay lắm, chỉ là Quế Hoa không biết vẽ biểu đồ, đành làm một cái danh sách, đã đăng trong [ Ttiểu Quế Hoa toái toái niệm ], mọi người có thể nhìn có người nói Tiểu Hiên Hiên làm ông thực đáng thương, còn có người không thích táo nhỏ. Ách…… trái tim thủy tinh của Quế Hoa nha, nát mất._.Kỳ thật táo nhỏ trở thành như bây giờ là có nguyên nhân, cụ thể sẽ được đề cập đến ở phần sau, xin mọi người cho cậu ấy một chút thời gian đi. Cậu ấy thật sự không có bất hiếu hay vô tâm vậy đâu!Còn về chuyện ông nội Hiên Hiên, cái này thật sự không có cách nào, mọi người muốn coi truyện của táo nhỏ thì Hiên Hiên sao có thể không già đi được a. Kì thật dù cho có già đi thì Hiên Hiên vẫn là một người ông nội rất đẹp Quế Hoa bây giờ có hơi hoang mang rồi, rốt cuộc có nên tiếp tục viết truyện này nữa không đây.[┘-└]/Cầu duy trì, cầu ủng hộ! ]

tiểu lưu manh đích ái tình công lược