Đọc sách truyện Giả Yêu Làm Thật Full tác giả Thánh Yêu - Ngôn tình Trung Quốc, Ngôn Tình, Ngược Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm. Đọc sách truyện Giả Yêu Làm Thật - Thánh Yêu online | Full Ngôn tình Trung Quốc hay tại Gacsach.com
Tác giả: Thánh Yêu. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ngược. Nguồn: Wattpad. Trạng thái: Full. Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, HE. Độ dài: 188 chương & 35 ngoại truyện. Converter: Nothing_nhh. Edit: Ying, nhóm Ngự Cảnh Uyển. Beta: Ying, Rika.
Giả Yêu Làm Thật. Chương 155. x. Màu nền Trùm Truyện - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,
Tác giả: Xuân Nhật Phụ Huyên. Thể loại: Boys Love, Đam Mỹ. Nhóm dịch: Ưng Tỷ Team. Năm phát hành: 2022. Trạng thái: Đang tiến hành. 235 người. đã lưu truyện này. Chương. Bình luận.
Giả Yêu Làm Thật Được 6.70/10 từ 63 phiếu bầu. Truyện Giả Yêu Làm Thật, chuyện nói về một cô gái bị một người đàn ông trêu chọc, lấy tình yêu của cô ra mà đùa giỡn một cách quá đáng khiến cô cảm thấy nhục nhã không dám nhìn mặt ai cả. Anh vốn dĩ là con nhà giàu, là một đại thiếu gia có tiếng có quyền thích trêu chọc ai thì trêu chọc không ai dám
Với khán giả NTV. Người Nghệ muôn phương. Trang địa phương. Đọc truyện đêm khuya. Chúc em, tình yêu bé nhỏ có một ngày 20/10 thật tuyệt vời em nhé! - Gửi tới em một món quà nhỏ với lời chúc đầy yêu thương nhân ngày 20/10, món quà chính là hạnh phúc, được gói
Giả Yêu Làm Thật. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) 3/10 trên tổng số 3 lượt đánh gi Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một
6CELO. Thể loại Tình cảm đương đại, giai cấp thượng lưu, ngược tâm, kết thúc viên chương 188 chương & 35 ngoại truyệnConverter Nothing_nhhEditor Ying, nhóm Ngự Cảnh UyểnBeta Ying, RikaPhó Nhiễm và Minh Thành Nhiễm - một cặp tên hoàn hảo và hợp Tam Thiếu lắng nghe và hai cái tên đó thật sự xứng đôi, và đương nhiên không phải vô ích khi họ liên kết bên Nhiễm nhìn lên, đương đầu với Minh Thành Hữu đang cố nắm giữ cô lại. Cô nhẹ nhàng cười, hỏi anh "Tôi không còn là một xử nữ, anh có muốn tiếp tục không?"Trái tim cô cứng cỏi như sắt đá. Bởi vì trong mắt cô, anh chỉ là một tỉ phú hư hỏng....Phó Nhiễm không biết tình yêu là một khoản nợ, nếu đã mượn phải phải trả. Khi đêm qua, họ đã trao đổi nhiệt tình, và cùng hiện diện. Khi anh ngồi bên chiếc giường, tỏ ra kiêu ngạo khi nhìn cô "Anh có yêu em không?""Tôi yêu."Anh cười, và không thể cầm được tiếng cười. Đồng thời, anh ném cho cô một mảnh tờ đăng ký kết hôn, nơi ghi rõ ràng tên Minh Thành Hữu và người khác đã kết hôn tên đó đã khiến cho cô không đứng đúng vị trí nửa đời trước, lại còn muốn phá vỡ phần sống sót của cô....Tình cảm đến và đi nhanh chóng, và nếu có khả năng để cứu vãn, nó cũng có thể héo úa. Nhưng nếu đã chết rồi, thì sao?...Tham khảo đoạn trích"Tôi đồng ý."Minh Thành Hữu thông báo điều này với một cô gái khác, và anh nhìn thấy Phó Nhiễm đang nằm trong góc tối nơi có đông người. Liệu cô ấy có bị tổn thương không?Anh tin rằng cô ấy chẳng có trái Nhiễm đã xé nát tờ kết quả trong tay mình. Điều đó quá đau lòng, và cô đã biết rằng cô mang thai ngay trong ngày anh kết hôn.
Phần 163 Từ đường cao tốc đi tới, cách một tòa nhà Thiên Kiều, cách đó không xa chính là bệnh viện. Phó Nhiễm cũng hi vọng là mình quá đa nghi, tài xế lái xe khẩn trương, ánh mắt luôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy sắp đến bệnh viện, chị Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. “Thiếu phu nhân, trong đó xe đậu đầy rồi, chúng ta chỉ có thể đậu xe ở ven đường.” Phó Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó ôm lấy con trai rồi đẩy cửa xe bước ra. Cô không tin, ban ngày ban mặt mà có người có thể làm loạn được. Chân vừa mới bước ra ngoài, đột nhiên nghe được tiếng thắng xe, chiếc xe lúc trước theo sát phía sau nay đã dừng trước mặt, một người đàn ông bước xuống, không nói gì liền lao vào giành lấy Hãn Hãn trong tay cô. Theo bản năng, cô lui về phía sau, chui vào trong xe, đóng của xe lại, đối phương liền tiến lên một bước, kéo cửa xe ra. Phó Nhiễm lui sát về phía sau, đụng vào người chị Nguyệt, thấy cánh tay đàn ông đã đưa vào. “Cứu mạng!” Chị Nguyệt hét to lên. Hãn Hãn bị dọa đến mức khóc không ngừng, Phó Nhiễm ôm chặt con vào trong lòng, ánh mắt nhìn qua gương chiếu hậu, chợt nhìn thấy một chiếc xe con đang lao nhanh tới, đầu xe dừng trước xe của cô, làm cho tên đàn ông kia hoảng sợ vội rút tay về, nhưng vẫn chậm một bước, Phó Nhiễm nghe được một tiếng kêu la thảm thiết, cô vội vàng đưa tay bịt tai con trai lại. Tay phải của tên đàn ông kia toàn là máu, miệng vết thương rách tới tận lưng. Phó Nhiễm hoàn toàn không ngờ nghĩ tới tình cảnh này, ngoài đướng phố đông đúc, vậy mà chuyện bắt cóc trẻ em lại xảy ra đối với cô, càng không nghĩ tới sẽ có một màn máu me như thế này. Cửa xe bị đụng trứng liền biến dạng, cô đưa tay đóng cửa xe lại rồi phân phó. “Mau lái xe.” Tài xế nghe vậy, vội vàng đạp chân ga. “Thiếu phu nhân, không đến bệnh viện sao?” Giọng nói chị Nguyệt lộ ra vẻ sợ hãi. “Mau, mau đưa điện thoại cho tôi, để tôi báo cảnh sát.” T kính chiếu hậu, Phó Nhiễm thấy hai chiếc xe kìm kẹp vào nhau, cô nghĩ tới một người, chỉ có người đó mới có thể trùng hợp như vậy. Sau khi gọi điện thoại cho cảnh sát xong, cô kề mặt mình sát vào mặt con trai. “Bảo bối ngoan, đừng khóc, đừng sợ, có mẹ đây.” Nước mắt lại trào ra, khi nãy cô không sợ hãi, giờ nghĩ lại cô thấy thật kinh khủng. Trên đường trở về, cô nhận được điện thoại của Lý Vận Linh. Phó Nhiễm bảo chị Nguyết bế cháu. “Alo, mẹ à?” “Tiểu Nhiễm, con ở đâu thế? Không có ở nhà sao?” Phó Nhiễm đưa mắt nhìn con trai trong lòng chị Nguyệt. “Con mang Hãn Hãn đi tiêm phòng.” “Vậy gần về chưa?” “Vâng, sắp tới nhà rồi.” Phó Nhiễm cúp điện thoại, trong đầu nghĩ đến Lý Vận Linh, nhưng rồi lắc đầu, dù mẹ có muốn Hãn Hãn thế nào, cũng không đến mức phải dùng thủ đoạn như thế này. Xe chạy vào đỗ trong sân ở Y Vân thủ phủ, Phó Nhiễm thấy Lý Vận Linh đnag đứng ở trước cửa, cô bước xuống xe rồi nói với chị Nguyệt. “ Trước tiên chị bế cháu vào trong nhà đi, đừng đưa qua tay cho bất cứ người nào hết.” “Vâng.” Phó Nhiễm đi tẳng về phía Lý Vận Linh đang đứng. “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” “Mẹ đến thăm Hãn Hãn.” Lý Vận Linh lướt qua bên người cô, đi về phía trước. “Xảy ra chuyện gì thế, sao xe lại bị vỡ như thế “Vừa rồi ở bệnh viện, không cần thận bị va phải.” Phó Nhiễm hời hợt nói. Vẻ mặt Lý Vận Linh thoáng do dự. “Ai lại đâm vào xe con thế, mà hình như là cửa xe mở ra rồi mới bị vỡ?” Chị Nguyệt ôm Hãn Hãn bước gần tới cửa, Lý Vận Linh ngẩng đầu lên, thấy cháu liền hỏi. “Hôm nay Hãn Hãn đi tiêm gì đó?” “ Kiểm tra xương.” Lý Vận Linh đi về phía chị Nguyệt. “Bảo bối, bà nội tới thăm con này.” Chị Nguyệt do dự, nhìn về phía Phó Nhiễm. “Mẹ, chúng ta vào nhà đi, không nên đứng ở bên ngoài.” Lý Vận Linh ngăn chị Nguyệt lại, đưa hai tay ra. “Cháu của tôi sao không để tôi ôm. Hãn Hãn, bà nội xem cháu nào.” Theo bản năng, chị Nguyệt ôm chặt bé, Lý Vận Linh chợt không vui. Bà mạnh mẽ đưa tay giành lấy Hãn Hãn, chị Nguyệt không thể làm gì khác đành lui ra. Lý Vận Linh ôm cháu tới bên cạnh xe, bà cúi đầu nhìn cháu trai trong ngực, ánh mắt nhìn theo bước chân Phó Nhiễm đang tiến tới gần. “Tiểu Nhiễm, đây là cái gì?” Phó Nhiễm thấy Lý Vận Linh đưa tay chỉ chỉ. “Gì vậy?” Lý Vận Linh đưa lưng về phía cô. “Còn nói là sự cố ngoài ý muốn? Đây rõ ràng là có người cố ý.” Phó Nhiễm nghe lời bà nói, càng hoài nghi, đi tới bên cạnh bà. “Mẹ, mẹ phát hiện ra cái gì Lý Vận Linh đưa mắt nhìn cô một cái, chú Vương lái xe đến bên cạnh, Tiêu quản gia lặng lẽ xuống xe. Lý Vận Linh thừa dịp Phó Nhiễm không để ý, vội vàng chui vào trong xe. Phó Nhiễm chỉ nhìn thấy một bóng người nhanh chóng lướt qua, cô vội vàng xoay người lại, Tiêu quản gia đã chặn ở trước mặt cô. “Thiếu phu nhân, xin lỗi.” “Hãn Hãn.” Lý Vận Linh bảo Tiêu quản gia lên xe, Phó Nhiễm vội chạy tới, Tiêu quản gia liền đẩy cô một cái, sau đó ngồi vào xe, tiện tay đóng cửa lại. Chú Vương thấy thế, vội vàng đạp chân ga lái xe đi. “Mẹ, Hãn Hãn!” Phó Nhiễm chôn chân tại chỗ, muốn đuổi theo cũng không kịp nữa rồi, cô chạy theo hơn 10m, toàn thân như bị rút cạn sức lực, sức cùng lực kiệt, đôi chân không chống đỡ được liền ngã xuống. Mặc dù cô đã đề phòng Lý Vận Linh rồi, nhưng không thể nghĩ ra được bà ta có thể làm ra chuyện như thế này, tình huống vừa rồi, thật khó mà phòng ngừa được. Chị Nguyệt cũng ngẩn ngơ, vội bước nhanh đến, nâng Phó Nhiễm dậy. “Thiếu phu nhân.” Phó Nhiễm dùng sức hất tay chị ra, cô bước nhanh về phía chiếc xe, mở cửa ra, mau chóng khởi động xe rồi tăng tốc đuổi theo. Mười ngón tay nắm chặt, trên mặt cô một mảnh mông lung vì nước mắt. Lý Vận Linh nghe Hãn Hãn khóc, bà khẩn trương nói. “Chạy nhanh lên.” Tiêu quản gia nhìn ra phía sau, vội nói. “Phu nhân, bà đừng nóng vội, thiếu phu nhân sẽ không đuổi kịp đâu.” “Hãn Hãn ngoan, đừng khóc, bà nội cũng chỉ muốn tốt cho con mà thôi.” Lý Vận Linh không ngừng đưa tay vỗ lưng cháu. “Ngoan nào, sau này, tất cả Minh gia đều là của con.” Chú Vương lái xe thật nhanh, Phó Nhiễm đưa tay lên gạt đi nước mắt, cô đạp chân ga, bàn tay nắm chặt đến mức nổi cả gân xanh lên, Hãn Hãn là máu thịt của cô, ai cũng không cho phép mang con đi đâu hết. Điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, Phó Nhiễm càng vội vàng hơn, mắt thấy xe đã tiến vào Minh gia, cổng sắt cũng đã đóng lại, cả người cô như bị mất hồn, dừng xe sát ven đường. Chuông điện thoại vang lên một lần nữa. Cô không thèm xem thử ai gọi tới, trực tiếp bắt máy. “Phó Nhiễm.” Nghe được giọng nói của anh, mắt cô đỏ lên, đưa tay che mặt, gục lên tay lái. “Thành Hữu, Minh Thành Hữu.” Anh cất cao giọng hỏi. “Em làm sao vậy?” “Hãn Hãn, Hãn Hãn bị cướp đi rồi.” Phó Nhiễm nói xong câu này, liền không nói được gì nữa, cô ngẩng đầu nhìn cánh cổng đóng chặt của Minh gia, cô thất hồn lạc phách, đẩy cửa xe bước xuống, bên tai cô vẫn còn vang vọng tiếng kêu của anh. “Phó Nhiễm, Phó Nhiễm.” Cô chạy nhanh tới bên cửa sắt, Lý Vận Linh và Tiêu quản gia đã bước vào trong nhà, Phó Nhiễm đưa tay nhấn chuông, nhưng bên trong không thấy ai bước ra, cô nhấn hoài không buông. Có thể người trong nhà không chịu được nữa, Tiêu quản gia mở cửa, nhanh chóng bước ra ngoài, Phó Nhiễm đưa mắt nhìn về phía phòng khách, nhưng không hề thấy bóng dáng của Lý Vận Linh. “Thiếu phu nhân, cô nên trở về nhà đi.” “Tiêu quản gia, bà cho tôi Tiêu quản gia khó xử. “Kể từ sau khi Tam thiếu ra đi, phu nhân đã rất đau khổ rồi, giờ người chỉ còn có cháu nội. Thiếu phu nhân đã có cuộc sống riêng của mình, tại sao cô không để cho phu nhân nuôi cháu nội? Đây cũng là một cách phu nhân tưởng nhớ đến con trai.” “Tiêu quản gia, chẳng lẽ bà không hiểu Hãn Hãn đối với tôi có ý nghĩa như thế nào sao?” Đôi mắt cô hiện lên sự khó tin nhìn chằm chằm Tiêu quản gia, cô nói tiếp. “Hãn hãn là con của tôi, là tôi đau đớn một ngày một đêm mới sanh ra được!” Tiêu quản gia thở dài. “Rồi thiếu phu nhân sẽ có con riêng của mình, nếu tiểu thiếu gia đi theo phu nhân sẽ không gặp khổ sở gì, thiếu phu nhân cứ yên tâm.” “Đây là các người tự cho mình là đúng sao?” Đôi tay cô nắm chặt song cửa. “Dù sau này tôi có con đi chăng nữa, Hãn Hãn cũng chỉ có một mà thôi, chẳng lẽ các người muốn chia cách mẹ con chúng tôi sao?” Tiêu quản gia không thể phản bác được, một hồi lâu sau, bà cụp mắt xuống. “Phu nhân chỉ muốn tốt cho cô.” Phó Nhiễm nhếch môi cười châm chọc. “Nhưng nếu bản xét nghiệm ADN có kết quả Hãn Hãn không phải là con của Thành Hữu, hôm nay chắc các người đã coi tôi và Hãn Hãn là người dưng nước lã phải không?” Tiêu quản gia giật mình. “Thiếu phu nhân, cô đã biết?” “Hãn Hãn là con trai của Thành Hữu để lại cho tôi, để tôi nhớ đến anh, tôi thật sự không nghĩ tới việc các người đem bắt Hãn Hãn ngay giữa ban ngày ban mặt.” Minh gia luôn lấy đạo nghĩa làm trọng, luôn ra vẻ thanh liêm, chính trực, hóa ra đây cũng chỉ là lời nói suông mà thôi. Cửa phòng khách được mở ra, Lý Vận Linh ôm Hãn Hãn ra vườn hoa, Hãn Hãn khóc mệt liền ngủ gục trên vai của bà. Lý Vận Linh giao cháu cho bảo mẫu rồi nói. “Làm cái gì đó, mau vào trông Hãn Hãn đi.” Tiêu quản gia thấy thế liền vội vàng đi mất. “Mẹ.” “Tôi không phải mẹ cô.” Lý Vận Linh trực tiếp cắt lời cô. “Chỉ khi có Thành Hữu ở đây, tôi mới là mẹ của cô.” Sắc mặt Phó Nhiễm không che giấu được sự buồn bã, mặc dù biết đây là lời nói thật lòng của Lý Vận Linh, nhưng cô vẫn không tránh được một con đau trong lòng. Cô trầm mặc một lúc, sau đó nói với giọng kinh ngạc. “Vậy theo ý của mẹ, Hãn Hãn cũng không phải là cháu trai của mẹ?” “Cái này không giống nhau, Hãn Hãn có quan hệ máu mủ với Thành Hữu, Thành Hữu đã không còn, cô đối với chúng ta cùng Minh gia, cũng không còn quan hệ gì nữa rồi.” Phó Nhiễm nắm chặt song cửa, Lý Vận Linh nói chuyện thẳng thắn như vậy, cô muốn nói gì cũng không được. Thật đúng là, quan hệ giữa người với người thật quá lạnh nhạt. Lý Vận Linh quay đầu lại, trứng mắt với cô. “Giờ tôi ôm Hãn Hãn lên lầu ngủ đây, cô cũng về đi, tôi sẽ không đem Hãn Hãn giao cho cô đâu.” “Mẹ không sợ, chuyện này lan ra ngoài sao? Một khi tới tòa án, Hãn Hãn cũng sẽ được giao cho con nuôi.” Lý Vận Linh trưng ra bộ mặt khinh thường. “Cứ thử đi, tin đồn và tiếng tăm của cô bên ngoài như thế nào, chẳng lẽ cô không nghe thấy sao? Cô lại còn muốn cho cả thành phố này đều biết chuyện này, cô không sợ mang tổn thương tới cho Hãn Hãn sao?” Nói xong, Lý Vận Linh không thèm nhìn cô, xoay người sải bước rời đi. Phó Nhiễm hai tay nắm chặt song cửa, dùng hết sức lực mà lay cánh cổng, miệng kêu to. “Mẹ, mẹ trả Hãn Hãn lại cho con, mẹ, đừng đi! Mẹ!” Tiêu quản gia ôm Hãn Hãn đứng ở phòng khách, bé nghe tiếng gào lớn, bị kinh sợ, hai tay vùng vẫy, khóc rống lên, Lý Vận Linh quay lại trừng cô. “Cô còn muốn hù dọa Hãn Hãn nữa sao?” Phó Nhiễm thấy con khóc mà đau lòng, cô đưa tay lên che lại tiếng nấc, thấy Lý Vận Linh ôm Hãn Hãn vào trong lòng, bước vào nhà, cánh cửa dần dần khép lại trước mắt cô, cổ họng cô nghẹn ngào, đau đớn, cô hô to. “Hãn Hãn…” Cô chạy đến tường rào, trong mắt cô, là hình ảnh của cánh cửa màu đỏ đóng chặt lại. “Nhất định muốn làm lớn chuyện như vậy sao?” Phó Nhiễm lẩm bẩm nói một mình, cô đã coi Lý Vận Linh như người thân, vậy mà… nhất định phải khiêu chiến nhau như vậy sao? Hãn Hãn, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chuyện này đâu. Lý Vận Linh bế cháu lên lầu, nhưng hình như bé không quen, khóc mãi không ngừng, tầm một tiếng sau, có một cuộc điện thoại gọi tới Minh gia. Tiêu quản gia tiếp điện thoại, sau đó vội vàng đưa cho Lý Vận Linh. “Alo.” “Alo, xin hỏi, bà là người thân của Minh Kình Hãn?” Lý Vận Linh giao bé cho Tiêu quản gia. “Vâng, đúng vậy.” “Minh Kình Hãn mới tiêm phòng sáng nay, không phải đã nói ở lại theo dõi thêm hai tiếng sao? Sao các người lại mang cháu đi rồi?” Giọng nói của y tá lại vang lên. “ Hai tiếng sau còn ở bệnh viện uống thuốc nữa mới có thể đi, các người làm thế là vô trách nhiệm.” Lý Vận Linh nhíu mày. “Cái này không quan trọng, hiện tại đã tiêm xong chưa?” “Cháu bé hiện giờ khóc rống lên phải không? Nếu không có phản ứng gì thì tốt, nhưng nếu cứ khóc hoài thì mọi người nên chú ý, sức khỏe của con nít là không thể qua loa được.” Lý Vận Lình nhìn mặt cháu khóc tới mức đỏ lên hết, lòng lo lắng. “Sau khi trở về, cháu cứ khóc suốt, vậy giờ phải làm sao?” “Còn không mang bé tới bệnh viện? Nhất định phải uống thuốc.” “Được.” Lý Vận Linh rối loạn “Mau, mau gọi tài xế tới bệnh viện lấy thuốc.” “Tốt nhất bà nên ẵm bé tới bệnh viện, có lẽ do phản ứng phụ nên mới khóc, có thể không thích hợp sẽ làm cháu bị nhức đầu, nhưng cháu còn nhỏ không nói được nên khóc.” Lý Vận Linh gật đầu không ngừng, cúp điện thoại, sau đó gọi Tiêu quản gia. “Phu nhân.” Tiêu quản gia có chút hoài nghi. “Chúng ta nên đề phòng, làm sao mà họ lại biết số điện thoại nhà chúng ta được?” “Ban đầu, Phó Nhiễm ghi lại hai số điện thoại.” Lý Vận Linh vội vàng ôm lấy Hãn Hãn. “Bà xem bé khóc thành ra như thế này, nhất định là do không chịu ở lại bệnh viện quan sát, bà mau bảo chú Vương chuẩn bị xe, chúng ta tới bệnh viện.” Tiêu quản gia ra ngoài, đã không còn nhìn thấy Phó Nhiễm nữa. Chú Vương lái xe mang mọi người tới bệnh viện, Phó Nhiễm ngồi trong một chiếc taxi, cô nói với người bên kia điện thoại. “Mộ Mộ, thay tôi cảm ơn cô ý tá đó.” “Xin hỏi, bây giờ chúng ta Phó Nhiễm tắt điện thoại. “Đi theo chiếc xe đằng trước.” Bên kia biệt thự, Minh Thành Hữu vội vàng cầm chìa khóa xe, chạy xuống lầu, vừa đi qua phòng khách liền gặp Duật Tôn cùng Mạnh Sanh Tiêu. Duật Tôn giao hai đứa trẻ cho Sanh Tiêu, bước tới bên cạnh Minh Thành Hữu. “Đi đâu thế?” Anh giơ cao chìa khóa xe lên, nói. “Về nhà.” Duật Tôn nhướng mắt lên. “Không phải là còn phải nuôi cậu một thời gian nữa sao?” Lúc này Minh Thành Hữu đã đổi giầy xong, bóng dáng cao lớn đi ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói. “ Vợ yêu và con trai tớ bị người khác khinh thường, tớ còn có thể ngẩn người ở đây sao?” Duật Tôn nghe vậy liền cười, chuyện gia đình của Minh Thành Hữu anh cũng không biết nhiều lắm. Nghe tiếng xe thể thao gầm rú lao ra ngoài, anh đã tăng tốc độ, chiếc xe như một mũi tên, lao νút qua cánh cổng của biệt thự.
Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ngôn tình Giả Yêu Làm Thật của tác giả Thánh Yêu. Chúc quý vị và các bạn có những phút giây thật thư giãn tại Lưu ý Bạn có thể vừa nghe vừa bình luận đánh giá truyện mà không làm gián đoạn âm thanh Hiện có 56 đánh giá cho truyện này
Truyện của Thánh Yêu vẫn luôn là motif cũ nhưng cách viết và tình tiết truyện lại không cũ chút nào. Trong câu chuyện này chúng ta có thể gặp rất nhiều người có thân quen lẫn xa lạ. Tên khác Nhất Niệm Tác giả Thánh Yêu. Thể loại Hiện đại, hắc bang, hào môn, cường thủ, trước ngược nữ sau ngược nam, H 20+, HE. Tình trạng 188 chương + 35 NT - hoàn Trích đoạn nhỏ "Tôi đồng ý." Khi Minh Thành Hữu nói ra những lời này trước một cô gái khác thì anh nhìn thấy Phó Nhiễm đang nấp ở một góc tối giữa đám đông. Cô có đau lòng không? Anh vẫn luôn cho là cô không có trái tim. Phó Nhiễm vò nát tờ kết quả trong tay. Thật châm chọc biết bao, vào ngày anh kết hôn cô lại biết mình đã mang thai. Nếu cuộc đời là một vở kịch thì Phó Nhiễm lại không biết bản thân mình đang sống trong hài kịch hay bi kịch nữa. Thuở nhỏ, cô bị người ta đánh đổi. Từ công chúa biến thành lọ lem, còn lọ lem lại hóa thân thành công chúa. Ngày cô trở về vị trí của mình, lại nhận ra vốn dĩ có là công chúa hay lọ lem thì vẫn bất hạnh như nhau mà thôi. Ngày đính hôn của cô cùng Minh Thành Hữu, bồ nhí của anh ta đến hôn lễ tuyên bố mang thai. Cô bị đem ra làm trò đùa. Một cuộc hôn nhân đầy toan tính, cô lại chẳng thể chạy trốn. Vốn dĩ, hào môn thế gia chính là như thế. Trở về nơi thuộc về mình và làm những việc nên làm. Hôn nhân và tình yêu không liên quan đến nhau thì lấy ai cũng vậy mà thôi. Thành Hữu là một playboy, phong lưu thành tính. Anh chưa từng đặt người nào vào lòng. Có thể cợt nhã và đùa bỡn với tất cả phụ nữ trên thế giới này. Nhưng Phó Nhiễm lại khác, cô vì không yêu anh nên mới nhắm mắt bỏ qua. Bởi trong lòng cô, vẫn giữ hình bóng của một người. Giữ đến mức tim cũng đau đớn theo. Nhưng bây giờ, cho dù có thế nào thì cũng không thể thay đổi nữa rồi. Muộn màng... Ban đầu, chỉ là một cuộc hôn nhân giả giữa 2 người. Nhưng sau đó, Thành Hữu lại động tâm. Đúng vậy, anh động lòng trước cô gái Phó Nhiễm này. Một người luôn dùng sự thờ ơ lạnh nhạt và kiên cường của mình để che đậy đi những đau đớn tổn thương trong lòng. Anh muốn vì cô ấy mà yêu thương bảo vệ và chở che. Nhưng những biến cố và sai lầm của Thành Hữu dường như càng lúc càng đẩy hai người xa nhau hơn. Xa đến mức anh không thể đưa tay níu lấy cô lại. Chỉ có thể bất lực nhìn cô quay gót.. Là anh, ngay từ đầu không trân trọng cuộc hôn nhân này. Cũng chính anh, biết rõ bản thân rung động lại không ngừng để cho cô ấy tổn thương. Đến khi Phó Nhiễm mệt mỏi buông tay mới thật sự hối hận. Mà nào đâu biết, có những thứ không thể nói quên là quên được, cũng có những thứ buông lơi một lần cũng là đánh mất mãi mãi. Ngay khi tình yêu bắt đầu anh đã không nắm lấy. Để giờ đây khi sắp vuột mất mới biết hóa ra từ lâu anh đã yêu thương rồi. Vậy thì, "Kiếp sau, nếu như kiếp sau không nhận ra nhau thì sao? Phó Nhiễm, em có thể chờ anh không?" Truyện của Thánh Yêu vẫn luôn là motif cũ nhưng cách viết và tình tiết truyện lại không cũ chút nào. Trong câu chuyện này chúng ta có thể gặp rất nhiều người có thân quen lẫn xa lạ. Một người vì ganh tị ích kỷ mà không từ thủ đoạn nào để cướp đoạt thứ vỗn dĩ không phải của mình. Một người xem tình yêu và hôn nhân như trò chơi để có thể tự do đùa bỡn. Một người vì những tham vọng mà vứt bỏ ân tình bao năm. Một người lại vì một người chọn cho mình con đường khổ sở, không thể quay về... Tất cả đan xen vào nhau tạo nên một thế giới đầy hỗn tạp, ghê tởm nhưng lại chân thật đến phũ phàng. Đọc truyện này bạn đừng hy vọng tìm được thứ gọi là lãng mạn bay bổng hay sủng ngọt nhẹ nhàng. Nó ngược, ngược nhân vật cũng ngược người đọc rất nhiều. Và các bí mật tưởng chừng như được khám phá ngay từ đầu thì lại như mê cung mà đến phút cuối mới lộ rõ. Chân tình? Giả dối? Đâu mới là sự thật? Cùng nhau đọc Giả yêu làm thật và tìm lời giải đáp cho bản thân mình nhé. La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Tơ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic Google/huaban
Phần 38 Phó Nhiễm ở bên ngoài không có mục đích đi khắp nơi dạo suốt một vòng. Mới đầu nghĩ hẹn Tần Mộ Mộ cùng Tống Chức, nhưng trải qua chuyện náo loạn cùng Minh Tranh như vậy, tâm tình đó cũng bị xua tan mất. Tới gần tối, lúc này xe Audi màu đỏ mới thong thả trở lại Tôn Vân Thủ Phủ, cô đi từ gara ra, không để ý đi lên phía trước. Lúc sau cô vô thức ngẩng đầu, thấy người đứng ở trong hoa viên là Minh Thành Hữu. Hành lang có kiến trúc xây dựng hiện đại, hai bên cân xứng có tám hình dáng các loại hoa khắc trên cửa gỗ, hướng bao trùm trên đỉnh đầu là cây Tử Đằng, lúc này đã gần đến mùa đông nên không thể mở rộng tầm mắt, cây lá xanh tươi rộng rãi xòe ra. Nếu vào đúng lúc như tình cảnh này mà có hoa Tử Đằng rủ xuống nhất định có thể mê loạn mắt người. Trên người Minh Thành Hữu mặc một bộ tây trang màu trắng sạch tinh khiết, lóa mắt, sáng chói lưu ly. Giữa lông mày như có lưu một ánh chiều tà hắt vào, Phó Nhiễm đứng ở trên con đường nhỏ, thấy hắn quay đầu lại, cảm giác người đàn ông trước mặt chân thật như vậy, không có chút nào là đang lấy lòng mọi người. “Em đi đâu?” Cô nghiêng đầu bị gió thổi loạn sợi tóc “Đi ra ngoài đi dạo một vòng.” Minh Thành Hữu nhấc chân lên đi đến bên cạnh Phó Nhiễm. “Với ai?” Cô cố che dấu, giữ nét mặt vẻ tự nhiên. “Oh, vốn là định hẹn Mộ Mộ cùng Xèo Xèo, nhưng bọn họ cũng không tới, em chỉ có đi một mình.” Ánh chiều tà phía tây hừng hực khí thế trông dày đặc như máu, Phó Nhiễm đi vài bước lại dừng lại, tay phải đặt ở trên trán, giống như đang lầm bầm lầu bầu. “Cũng không biết khi nào thì có thể kết thành tuyết?” Minh Thành Hữu vòng qua bả vai cô, mang theo cô cùng đi lên phía trước. “Dựa vào loại ngày như thế này, năm nay có thể có không biết bao nhiêu tuyết.” Minh Thành Hữu thu hồi ánh tà mị trong mắt, im lặng ôm Phó Nhiễm trở về đến trong phòng. Khoảng cách hai người nằm ở trên giường không hề ngăn cách một tay, trong chiếc chụp đèn trong suốt, ánh sáng như vung cánh hồ điệp bao phủ lên hai người. Minh Thành Hữu nghiêng người, cánh tay đưa tới, trong nháy mắt Phó Nhiễm như đã đề phòng trước, cô xoay người đem phần lưng quay về phía hắn. Minh Thành Hữu chống nửa người lên trên, bàn tay dán sát vào bên eo cô vuốt ve nhiều lần. Phó Nhiễm không khỏi bực bội hất tay của hắn ra. “Có phải tính em lạnh nhạt không?” Giọng người đàn ông không ngăn được ảo não. Phó Nhiễm đắp chăn co lại hướng thành giường, chẳng lẽ tình du͙c thật sự có thể cùng tình yêu tách ra sao? Thân thể của cô đã tiếp nhận Minh Thành Hữu hai lần, lần đầu tiên là sau khi ở trong trạng thái hoàn toàn say rượu không tỉnh táo, có thể lần thứ hai, ngay cả mỗi bước hắn đi vào, bất kể là cô muốn quên nhưng trong ký ức vẫn còn như mới. Cô không phải là không có rung động, cho nên mới sợ hãi. “Em mệt mỏi.” Ánh mắt Phó Nhiễm nhắm lại, giấu gương mặt buồn bực vào chăn mền. Ban ngày Minh Tranh làm một việc không khác gì ném vào cuộc sống thật vất vả mới yên tĩnh của cô một đòn trí mạng. Giật mình, những rung động vẫn gợn sóng như cũ, cô không ôm hy vọng xa vời, nhưng cũng không có nghĩa là thật sự cô không mong muốn điều gì. Bên cạnh không có động tĩnh, một lát sau, Phó Nhiễm nghe được tiếng tắt đèn. Lúc nhận được điện thoại Lý Vận Linh gọi tới, đúng lúc Phó Nhiễm đang ở phòng làm việc, giọng điệu đầu điện thoại bên kia cứng nhắc. Ngoại trừ nói cô lập tức về nhà một chuyến, ngoài ra những lời khác không có nói nhiều. Trực giác Phó Nhiễm không rõ lắm, lúc lên xe gọi cho Minh Thành Hữu, lại phát hiện bên kia không người nào nghe máy. Xe đi vào biệt thự Nam Đường, Phó Nhiễm đem đồ tốt đã mua lấy ra từ phía sau cốp xe, cô vội vàng đi về hướng phòng khách. Chân phải mới bước vào, liếc mắt liền thấy Minh Tranh ngồi đưa lưng về phía cô. Đối diện còn lại là Lý Vận Linh sắc mặt rất khó coi cùng với Minh Vân Phong. Trong lòng Phó Nhiễm lộp bộp hạ xuống, bước chân đi qua đại sảnh phát ra âm thanh không khỏi đơn độc, cô mang thứ đó để ở một bên. Nhưng hai người lại ngó cũng không thèm ngó lấy một cái, Lý Vận Linh đưa tay chỉ sang một cái ghế sa lon bên cạnh. “Con đến ngồi chỗ này.” Phó Nhiễm thấp thỏm ngồi xuống, ánh mắt trông thấy thần sắc Minh Tranh lạnh nhạt, trong lòng lúc này mới thoáng nhẹ nhõm. Bảo mẫu mang cho cô cùng Minh Tranh mỗi người một ly trà ngâm thượng hạng. Từ trên ghế salon, Minh Vân Phong rút ra từ trong phong thư một tấm hình ném qua, tấm ảnh ngửa lên rơi tới hướng khay trà, còn có cả một tờ giấy A4. “Đây là bị ký giả nào đó chụp ảnh gửi đến, đối phương nói muốn giải quyết phải cam lòng chi tiền, may mắn là hắn cần tiền. Chuyện này một khi cho lên báo, Minh gia chúng ta bày mặt ở kia sao? Lão Đại, nói một chút!” Minh Tranh đưa tay với lấy tấm ảnh cầm ở trong tay, Phó Nhiễm liếc nhìn, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch. Bất luận là từ góc độ nào nhìn xem, ít nhất chỉ bằng nhìn vào việc bọn họ há miệng là đã không thể nào nói rõ. Ngón tay Lý Vận Linh nhiều lần vuốt phẳng dây vòng ngọc đeo ở cổ tay trái, gương mặt bà không rõ thần sắc nhìn về phía Phó Nhiễm. Lúc này có Minh Vân Phong ở đây, bà không tiện nói nhiều. Minh Tranh đặt tấm hình trở về chỗ cũ, lại trầm mặc như trước. Minh Vân Phong hừ lạnh, không khí ngược lại hạ xuống, trong phòng khách lớn tĩnh lặng, ngay cả tiếng của một cây kim rớt xuống đất cũng có thể nghe thấy. Lời kế tiếp của Minh Vân Phong quả thực lại như mặt đất bằng phẳng nghe một tiếng sấm sét. “Tiểu Nhiễm là em dâu tương lai con, con có biết hay không? Nếu như con thực sự cố ý, lúc trước đám hỏi cho con cùng Phó gia, thời điểm đó con “Cha…” “Ông xã, đừng tức giận ảnh hưởng tới thân thể, để nghe hai đứa từ từ nói.” “Lão Đại, đến tột cùng thì hiện tại con có chủ ý gì?” Trong lời nói của Minh Vân Phong hiển thị nghi ngờ. Minh Tranh suy nghĩ hết lần này đến lần khác đề phòng Minh Vân Phong sẽ sinh lòng nghi kỵ, hắn ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm nói ra. “Chính xác là con cùng Tiểu Nhiễm vào mấy năm trước đã biết nhau, về sau con ra nước ngoài, mất liên lạc một cách tự nhiên, thời điểm cha có ý tác hợp cho chúng con, con cũng không biết cô ấy là con gái của Phó gia.” “Lão Đại, ý của con là trong lòng con còn có Tiểu Nhiễm?” Giọng nói Lý Vận Linh không khỏi khẩn trương, trực tiếp bức Phó Nhiễm không thể có đường để lui. Phó Nhiễm đặt hai tay trên đầu gối, lại lặng lẽ nắm chặt, trong lòng lại như có hai âm thanh lôi kéo cô, một bên bảo cô che lỗ tai đừng nghe, một bên khác cũng đang nói, nghe một chút cũng có làm sao? Chẳng lẽ lời nói ngày đó ở trên xe không được cô tin sao? Cô đặt bản thân mình ở nơi đây, nhưng lại không có quyền không nghe. “Lão Đại” Tiếng Minh Vân Phong dịu xuống. “Con là nghĩ sẽ lui thời gian hôn sự cùng La gia?” Minh Tranh ngồi ở chỗ bên trái Phó Nhiễm, khoảng cách rất gần, nhưng trong tiếng nói của hắn như có cách sau một lớp nào đó, cảm giác mơ hồ nghe vào trong tai lại không chân thực “Cha, mẹ, ảnh chụp chỉ là mượn góc độ mà thôi, chuyện con cùng Tiểu Nhiễm sớm đã qua, hai người yên tâm, con hiểu được mọi chuyện.” Cũng không phải là như vậy sao? Từ trước đến nay hắn đem hai chữ đúng mực đắn đo lo cho thoả đáng. Ánh mắt Phó Nhiễm nhìn thẳng, cảm thấy trong hốc mắt có chút ẩm ướt mông lung, đợi một lúc chăm chú nhìn kỹ mới phát hiện ánh mắt của mình dừng lại ở trên giá sách bày một mâm hoa lan. Sắc trắng ưu nhã trong sạch, không có chút dơ bẩn. “Vậy chuyện con cùng La Văn Anh phải mau chóng thu xếp, đề phòng mọi người bên ngoài đồn đại không hay.” Đúng như Lý Vận Linh lúc đó đã lường trước, phương pháp chặn lại lời đồn đại tốt nhất là nếu nó tự sụp đổ. Mười ngón tay Minh Tranh đan cài đặt tại đầu gối, lúc hắn giương mắt lên, tầm mắt giả vờ như lơ đãng liếc về hướng Phó Nhiễm. “Cha, con biết rõ.” Minh Vân Phong dứt khoát nhân cơ hội này làm chủ. “Nửa tháng sau, ta sẽ sắp đặt xong cho hai đứa.” Lần đầu tiên Phó Nhiễm thấy ánh dương xuyên qua phòng khách trông như là sắc tối, chiếu lên trên người không hề cảm thấy nhiệt độ, là ai nói nơi nào có ánh mặt trời nơi đó sẽ có ấm áp? “Vâng” Tầm mắt Minh Tranh rũ xuống> Minh Vân Phong từ đầu đến cuối chưa nói Phó Nhiễm một câu, nhưng mỗi lần trong lời nói lại nói bóng nói gió. Cô buồn bực khó chịu, định hít một hơi thật sâu, bất đắc dĩ lồng ngực như không ngăn được chua xót lấp đầy. Cô không thể rơi lệ ở đây, chỉ có thể tiếp tục ở vào cảnh lúng túng như thế, giống như bị người khác lột sạch y phục ở trước mặt mọi người. Lúc này, cô nghĩ đến nhiều nhất là có người mang cô rời đi, dù là cho cô một chút sức lực, để không đến mức làm cô không còn chỗ nương tựa. Cho nên, khi cô nhìn thấy bóng dáng Minh Thành Hữu thình lình xuất hiện ở cửa, chóp mũi Phó Nhiễm không nhịn được đau xót, nước mắt tựa như lao ra. Cô không phải là không có thời điểm yếu đuối, lớp ngụy trang cố nén bị vỡ ra, điều cô cần so với người khác lại càng nhiều. Mà người có thể giúp cô vén ra mây mù, cánh tay có thể đem cô ra từ góc tối hít thở không thông, có lẽ, đúng là chỉ có cánh tay mỗi ngày cô đều có cơ hội nắm lấy kia.
truyện yêu giả làm thật